Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang Úy vuốt ve làn da cô, nghe tiếng rên rỉ giống như thúc giục của cô bên tai, anh vừa thỏa mãn lại hưng phấn.

Dục vọng của thiếu niên càng lúc càng lớn.

Bàn tay thon dài đi xuống phía dưới tìm kiếm từng chút một, cô bị âu yếm đến mức chảy nước, dâm thủy lan tràn.

Hai chân Chu Duệ đã sớm không còn sức lực, Trang Úy nhẹ nhàng tách chúng ra.

Ngón tay ngày thường cầm bút và ống nghiệm cố ý chạm vào giữa hai chân, như ý nguyện chạm vào hoa huyệt ướt dầm dề.

Mặc dù có một mảnh vải ngăn cách cánh đồng hoa, nhưng bị dâm thủy thấm vào nên đầu ngón tay của anh có thể phác họa hình dạng nơi đó một cách chính xác.

Âm đạo đầy đặn, khe nhỏ lõm vào…

Đại não gần như sung huyết, tim Trang Úy đập loạn xạ, tất cả những gì bây giờ đều là thứ anh tha thiết mơ ước, anh gấp không chờ nổi muốn xé mảnh vải vướng bận này, sau đó cắm dương vật của mình vào, làm cô gái đến mức khóc lóc van xin.

“Trang Úy…” Đôi mắt nai động tình của Chu Duệ ngập nước, cô không biết Trang Úy đang nghĩ gì, cô chỉ biết anh đột nhiên dừng lại, nhưng tay anh lại đang sờ soạng bộ phận sinh dục của mình.

Cô muốn anh di chuyển, nhưng lại không quá muốn.

“Ừ.” Trang Úy cắn miệng cô, mút lưỡi cô.

“Ưm… Hừ…” Chu Duệ ngoan ngoãn mở miệng, để anh cướp đi hơi thở trong miệng mình, cô không kìm lòng được mà phát ra tiếng rên rỉ thoải mái.

“Anh… Có thể… với tay sờ vào không?” Trang Úy liếm môi cô như muốn xin một phần thưởng.

“Có thể.” Chu Duệ nhăn cái mũi, cười xấu hổ.

Trang Úy mừng như điên, không ngờ cô lại đồng ý sảng khoái như vậy.

Ngón tay dài cuối cùng cũng đẩy lớp vải ướt đẫm ra, nhân tiện toàn bộ bàn tay cũng đi vào trong quần lót của cô.

Thứ đầu tiên anh chạm vào là hai cánh hoa ẩm ướt và ấm áp của cô, xúc cảm non mịn. Anh nhịn xuống, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng mở hai cánh hoa ướt đẫm kia. Tiếp theo anh chạm vào một hạt đậu nhỏ, anh vừa đụng đến nơi đó, cô gái lập tức run rẩy, dáng vẻ như bị kích thích.

Trang Úy cong môi, hôn cô, an ủi cô.

Ngón trỏ nhẹ nhàng câu lấy hạt đậu đỏ của cô khiến cơ thể cô điên cuồng run rẩy.

“Thoải mái?” Trang Úy trêu chọc.

“Đừng nói… A…” Chu Duệ cắn môi, căm giận nhìn anh.

Trong lúc cô không để ý, ngón giữa của anh lần mò đến lối vào của lỗ nhỏ, ma xui quỷ khiến anh dò xét nhét nửa ngón tay vào trong, xúc cảm ẩm ướt, chặt chẽ bên trong làm hạ thể anh càng đứng thẳng.

Chu Duệ nhíu mày ậm ừ tỏ vẻ khó chịu, vách thịt dưới thân không ngừng xô đẩy ngón tay ngoại lai.

“Rất thoải mái… Hả?” Trang Úy tiếp tục hôn cô.

Ngón tay nhẹ nhàng thọc vào rút ra, nhịp điệu chậm rãi.

Không lâu sau, Chu Duệ nếm được thứ “thoải mái” anh nói, là có chút thoải mái, cảm giác tê dại từ dưới cơ thể truyền đến toàn thân.

Nhưng tâm trí Chu Duệ kêu gào vẫn chưa đủ.

Ngón tay không đủ nhanh, không đủ thô, không đủ để lấp đầy sự trống trải của cô.

Dâm thủy không ngừng tiết ra, hạ thể bị anh thọc vào rút ra, phát ra tiếng nước òm ọp, Chu Duệ cũng rên rỉ theo đó, cẳng chân không ngừng cọ lên ga giường.

Chu Duệ mở đôi mắt mê ly, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đang kìm nén đến khó chịu của anh, nhưng anh vẫn quan tâm đến cảm nhận của cô, dịu dàng yêu thương cô.

Vấn đề rối rắm lúc trước cô do dự cuối cùng trong lòng đã có đáp án.

Cô vươn tay ôm lấy cổ Trang Úy, nâng cơ thể hôn lên môi anh.

“Khó chịu…”

“Sao lại khó chịu? Không phải rất thoải mái sao…?”Trang Úy nghi hoặc.

“Anh khó chịu sao?”

“Không sao… Đợi lát nữa em dùng tay giúp anh là được.” Trang Úy cong môi.

“Không cần…” Cằm Chu Duệ dựa vào vai anh, rầu rĩ từ chối.

“Không được sao?” Trang Úy dùng tay bóp nhũ hoa của cô, giống như trừng phạt.

“Mấy giờ rồi?” Chu Duệ lại hỏi anh.

Trang Úy duỗi tay lấy điện thoại, đã 10 rưỡi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận