Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng lo, chỉ là một tổn thất nhỏ thôi, anh sẽ kiếm lại.” Ba Chu an ủi bà.

“Luôn nói như vậy, nhưng đã thua lỗ lâu như vậy, thật sự ngay cả gốc cũng sắp bị đào rỗng.” Loáng thoáng có tiếng khóc nức nở.

“Cùng lắm thì làm lại lần nữa, chỉ là, học phí của Duệ Duệ…”

“Đúng vậy… Hay đến nhà Trang Úy mượn? Dù sao hai đứa nhỏ đang yêu đương, khẳng định sẽ vui vẻ cho mượn.” Mẹ Chu như nắm được hy vọng.

Ba Chu phẫn nộ từ chối: “Không được, tuyệt đối không được! Cho dù có thảm đến mức nào thì Chu Kiến Quốc anh cũng sẽ không làm ra loại chuyện bán con gái, đây là bán con gái của chúng ta!”

“Không phải… Anh đừng nóng giận, em nói bậy.” Giọng mẹ Chu càng ngày càng nhỏ…

Vẫn đang giữa mùa hè, cây cối ngoài cửa sổ bị gió đêm thổi xào xạc.

Chu Duệ mặc một chiếc váy ngủ mỏng, cả người ướt đẫm mồ hôi vì nóng lập tức lạnh lẽo, cô đặt cốc nước xuống, ngồi xổm trên mặt đất, suy nghĩ miên man.

Nghĩ về tình hình tài chính trong nhà.

Nghĩ ba mẹ tiều tụy qua từng ngày.

Nghĩ đến chuyện thi đại học.

Nghĩ đến chuyện học đại học.

Nghĩ về Trang Úy.

Nghĩ về tương lai.

Cuối cùng, cô nghĩ về một tương lai không có Trang Úy.

Chỉ nghĩ đến đây thôi cô cũng đã cảm thấy đau lòng, kiểu đau đớn đến mức hít thở không thông.

Nước mắt lặng lẽ từ khóe mắt rơi xuống.

Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, là Trang Úy gửi tin nhắn cho cô…

〈Heo con đáng yêu đã dậy chưa? Không ngờ giấc ngủ lại quan trọng hơn anh, thật ghen tị.〉

Nước mắt nóng hổi nhỏ giọt đọng trên màn hình điện thoại đang phát sáng, hạt chất lỏng tản ra thành một mảng, phản chiếu hai chữ “Trang Úy”.

Chu Duệ hít mũi, duỗi tay muốn lấy điện thoại, tay cô lập tức run lên, không nắm chắc được.

Cô hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại trở về phòng mình.

Tấm lưng lộ ra ngoài áp vào tấm cửa ẩm ướt, lạnh lẽo, khiến cô tỉnh táo hơn rất nhiều, đầu óc minh mẫn, nước mắt cũng không chảy xuống.

Tất cả những suy nghĩ lộn xộn trong đầu cô vừa rồi đều bị đẩy ra ngoài.

Cô không quan tâm chuyện đại học, không quan tâm học phí, không quan tâm tương lai.

Anh đặt cô vào tương lai, mặc dù dường như cô không thể đặt anh vào tương lai của mình.

Nhưng bây giờ cô nhớ Trang Úy, rất rất nhớ.

Tất cả mọi chuyện, đều đợi đến khi cô nhìn thấy anh rồi nói sau.

Một rưỡi sáng.

Sau khi Trang Úy nhận được tin nhắn, anh lập tức từ trên giường bật dậy, lấy quần áo trong tủ ra.

Điện thoại đặt trên bàn dừng lại ở giao diện trò chuyện với “Bảo bối Duệ Duệ”

〈Heo con đáng yêu đã dậy chưa? Không ngờ giấc ngủ lại quan trọng hơn anh, thật ghen tị.〉

〈Dậy rồi. Em muốn gặp anh, rất muốn.〉

〈Nửa tiếng sau em xuống lầu.〉

〈Được〉

Chu Duệ vừa nhìn thấy bóng người từ xa chạy tới, cô bước tới ôm lấy anh.

Trang Úy đột nhiên được ôm mỹ nữ, trong lòng thoả mãn hơn cả.

Đầu cô dựa vào ngực anh, dụi mặt vào bộ quần áo mỏng manh của anh, hai tay ôm eo anh, tham lam hấp thu hơi thở tỏa ra từ làn da ấm áp của anh.

Trang Úy chỉ cảm thấy Chu Duệ trước mắt dính người hơn, mềm mại hơn trước kia.

Anh rất thích, thậm chí còn rất hưởng thụ cảm giác cô ỷ lại mình.

Đêm đã khuya.

Xung quanh yên tĩnh, tối tăm, đèn đường dưới lầu tiểu khu vẫn được bật sáng, ánh đèn mờ nhạt, nhu hòa chiếu lên đỉnh đầu hai người, phản chiếu hai bóng đen.

Không, nói đúng ra, là xếp chồng lên nhau như hình với bóng.

Chu Duệ đi theo sau Trang Úy, ngại ngùng không dám nói lời nào.

Trang Úy lấy thẻ căn cước của mình ra, lưu loát chứng thực và ký thanh toán với tiếp tân.

Sau đó anh nhận thẻ phòng.

Mười phút trước.

“Trang Úy.”

“Hả?”

“Đêm nay em có thể ngủ cùng anh không?” Chu Duệ ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ xấu hổ, trong vẻ ngượng ngùng lại là kiên định.

Trang Úy lập tức sững người, anh như không ngờ tới, ngón tay vỗ lưng cô, đồng ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận