Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mua bàn chải đánh răng kiểu tình nhân, ly uống nước, khăn bông, dép và quần áo ngủ.

Trong quầy quần áo ngủ, Lâm Thảo trông thấy mấy bộ quần áo gợi cảm đó thì đỏ mặt, thuận tay mua một bộ.

Cô xem qua rất nhiều sách, trong sách nói, đàn ông rất thích thứ này.

Tiếp theo, cô lại đi mua một đống nguyên liệu nấu ăn, chờ buổi tối anh về dùng cơm.

Bận rộn trong phòng bếp cả buổi chiều, đến lúc mọi thứ đã gần xong, cô muốn gọi điện thoại cho Thanh Tuấn, hỏi một chút xem khi nào anh trở về ăn cơm.

Lúc này mới giật mình, cô không có số di động của anh.

Nghĩ tới nghĩ lui, liền liên lạc với trợ lý của anh – Bích Hằng.

Bích Hằng nói: “Tổng giám đốc Thanh buổi tối có tiệc xã giao, chưa chắc có về chỗ cô hay không, nếu như Tổng giám đốc Thanh muốn đến tìm cô, Tôi sẽ báo trước cho cô một tiếng.”

Điện thoại ngắt kết nối, Lâm Thảo hãy còn một bầu nhiệt huyết sẽ đối tốt với Thanh Tuấn, nhất thời bỗng giống như quả bóng xì hơi, không còn chút sinh khí.

Anh có thể không đến, vậy cơm kia nên tiếp tục làm hay không đây?

Vẫn là làm đi, biết đâu anh lại tới thì sao?

Thế nhưng đến rạng sáng, Lâm Thảo cũng không đợi được Thanh Tuấn.

Mỗi khi ngoài cửa có xe hơi đi qua, Lâm Thảo đều sẽ mở cửa ra nghênh đón… Nhưng mỗi lần đều là thất vọng.

Cô liên tục làm một tháng cơm tối, Thanh Tuấn một lần cũng không tới ăn.

Một mình cô không thể ăn hết nhiều thức ăn như vậy, những lúc mang thức ăn đi đổ, lương tâm cảm thấy bị khiển trách, lãng phí lương thực chính là muốn bị thiên lôi đánh.

Sau đó, cô không làm nữa. Thức ăn một mình cũng trở nên rất tùy ý, mua trên mạng một đống mì ăn liền, đói thì ăn một chút.

Khoảng chừng ba tháng sau, Bích Hằng gửi cho cô Thông báo: Tổng giám đốc Thanh tối nay sẽ đến.

Lâm Thảo đang mơ màng, sau khi thấy Thông báo lập tức bật dậy từ trên ghế sofa, anh sắp tới!

Bây giờ là bảy giờ sáng, cách buổi tối chỉ còn hơn mười tiếng, cô nhanh chóng thay quần áo đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, sau khi trở về lại quét dọn một lượt căn nhà vốn đã sạch sẽ tới mức không nhiễm một hạt bụi.

Cơm tối đã chuẩn bị xong xuôi, cô đi thay quần áo gọn gàng hơn một chút. Chừng bảy giờ thức ăn đã sẵn sàng trên bàn, vì không muốn để thức ăn nguội, cô còn dùng nồi nhỏ, hầm thức ăn trên ngọn lửa liu riu.

Sau cùng, trong lòng tràn đầy vui mừng đợi anh tới.

Bảy giờ anh chưa tới.

Tám giờ vẫn chưa tới.

Mười giờ thiếu vẫn nữa tới.

Mười hai giờ cũng chưa tới.

Cô ngồi trước cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ… Rốt cuộc chợt lóe lên ánh đèn xe, một chiếc Rolls Royce dừng trước cửa biệt thự.

Trong lòng Lâm Thảo như có bầy nai con chạy loạn, ngay cả giầy cũng quên mang, một bước đi ba bước chạy ra ngoài.

Một khắc kia khi thân hình người đàn ông cao lớn từ trong xe bước ra, Lâm Thảo liền chạy vụt tới ôm chầm lấy anh.

Ba tháng xa cách, tơ vương đã sớm nảy mầm sinh sôi.

Cơ thể phụ nữ mềm mại ập vào trong ngực, giữa một đêm đầu đông cho anh chút ấm áp.

Hàng mi anh tuấn của Thanh Tuấn khẽ nhếch, tròng mắt hơi có vẻ mệt mỏi bỗng nhiên phấn chấn.

Anh cúi đầu, thấy người phụ nữ chân không mang tất, bàn chân mềm mại trắng nõn dẫm trên mặt đất lạnh bằng đá, còn dính chút bụi đất đen đen.

“Sao còn chưa mang giày đã chạy ra ngoài rồi?”

Lâm Thảo ôm lấy anh thật chặt, trong miệng lẩm bẩm: “Em còn tưởng rằng anh không cần em nữa.”

Cô không kìm được hai khóe mắt ửng đỏ, trong lòng lại vẫn hưng phấn như cũ.

Ba tháng tịch mịch cùng trống vắng, rất khó chịu, nhưng dù thế nào đi nữa, anh cũng trở về rồi.

Cô mặc váy trông vô cùng xinh đẹp, trên mặt chỉ có lớp trang điểm nhàn nhạt, đôi môi mềm mại căng bóng, khiến cho người ta không nhịn được muốn âu yếm.

Thanh Tuấn vừa động tâm, liền hành động.

Ôm lấy eo người phụ nữ, đặt một nụ hôn xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận