Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thật giống như không có xương, toàn thân dịu dàng mềm mại.

Anh ôm cô đi vào phía trong nhà, lướt qua bàn thức ăn, lên lầu thả xuống giường, làm chuyện anh đã nhung nhớ cả ba tháng nay.

“A Thanh, em thật sự rất nhớ anh, anh có nhớ em không?” Lâm Thảo hỏi, khóe mắt ngấn lệ, giọt lệ kia nóng bỏng, khiến lòng người đàn ông mềm mại hẳn đi.

Thanh Tuấn đáp: “Nhớ, cho nên vó ngựa không ngừng đến thăm cô đây.”

“Thật sao?” Lâm Thảo nín khóc mỉm cười, trong lòng ngọt ngào như rót mật.

Anh vẫn tiếp tục hôn cô, dịu dàng mà bá đạo, tiếp đến nắm lấy đôi chân thon dài thẳng tắp của cô, mạnh mẽ mà tiến vào…

Sáng sớm hôm sau, không chờ Lâm Thảo tỉnh lại, Thanh Tuấn đã rời đi.

Một đêm ba lần, cô bị giày vò quá mức kinh khủng, không thể dậy sớm giúp anh làm bữa sáng.

Chừng mười giờ, Bích Hằng tới một chuyến, đưa cho Lâm Thảo vài thứ.

Quần áo xa hoa, túi xách và đồ trang sức.

Lâm Thảo vui vẻ hỏi: “Cái này là A Thanh đưa cho Tôi sao?”

Bích Hằng thấy Lâm Thảo mặt đầy mừng rỡ, trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt, nhưng rất nhanh liền thu về, gật đầu nói: “Tổng giám đốc Thanh rất hài lòng đối với Cô Lâm, đây là phần thưởng.”

Thưởng sao? Lâm Thảo sững sốt, hỏi lại: “Đây là phần thưởng, chứ không phải là quà tặng sao?”

Bích Hằng không nghĩ tới Lâm Thảo sẽ hỏi như vậy. “Nếu cô Lâm thích, cứ coi như là quà tặng cũng không sao.”

Quà tặng, là chứa tình cảm trong đó.

Mà phần thưởng, chỉ là bởi vì đã làm tốt nhiệm vụ mà thôi.

Hai thứ này khác nhau rất lớn, ít nhất Lâm Thảo cho là như vậy. Niềm vui trên mặt bởi vì cuộc đối thoại lúc này mà biến mất không còn dấu vết.

Buổi tối, Thanh Tuấn lại tới.

Lâm Thảo chuẩn bị cơm tối cũng lãng phí.

Giữa hai người không có quá nhiều trao đổi, đa số thời gian cũng chỉ là hoạt động trên giường.

Lâm Thảo thật ra rất muốn trò chuyện với Thanh Tuấn nhiều một chút, vun đắp tình cảm với anh, nhưng anh căn bản không cho cô có cơ hội này.

Mỗi lần hoạt động xong, cô đều sẽ mệt mỏi không còn chút sức lực.

Cũng có lần, cô nén mệt mỏi, nói với anh: “Em làm bạn gái anh có được hay không, em không muốn quần áo đồ trang sức hay túi xách gì của anh, cũng không cần anh cho em thẻ, em có thể mỗi ngày nấu cơm, dọn nhà, làm ấm giường cho anh, nhưng em muốn làm bạn gái của anh.”

Thanh Tuấn cảm thấy buồn cười. “Không lấy tiền, chỉ cần làm bạn gái của Tôi, vì sao vậy?”

Lâm Thảo thốt lên: “Bởi vì thích anh, anh thật sự không nhớ ra em sao…”

Thanh Tuấn cau mày, bên tai là câu nói cô thích anh.

Cô thích anh sao?

Oh…

Phụ nữ thích anh nhiều quá rồi, còn chẳng biết cô xếp ở vị trí thứ bao nhiêu nữa.

Ngày hôm sau Thanh Tuấn rời đi rất sớm.

Trợ lý Bích Hằng đưa tới một hộp thuốc.

Lâm Thảo nhìn chữ viết trên hộp thuốc, cười nhẹ một tiếng, cũng không nói gì nhiều, ngay trước mặt Bích Hằng nuốt viên thuốc vào.

Cô lần đầu tiên uống thứ này, không biết, cho nên uống thêm mấy viên.

Bích Hằng chờ sau khi cô đã uống xong ba viên thuốc ngừa thai, mới lên tiếng: “Một viên là đủ rồi, thuốc ngừa thai khẩn cấp uống nhiều hại sức khỏe.”

Lâm Thảo sững sốt một chút, sau đó nói một câu cám ơn với Bích Hằng.

Cô le lưỡi một cái, trên gương mặt là một mảnh đỏ ửng: “Tôi tưởng rằng cái này là dựa theo số lần mà uống.”

Tối hôm qua, Thanh Tuấn cùng cô làm ba lần.

Cô tưởng rằng vậy phải uống ba viên.

Thật ra, thuốc ngừa thai khẩn cấp không phải uống như vậy.

Một lần một viên là đủ rồi, trong một năm uống hai viên trở lên đối với cơ thể rất có hại.

“Thật xin lỗi, lần sau Tôi sẽ chú ý.” Lâm Thảo rất nghiêm túc nói xin lỗi với Bích Hằng.

Bích Hằng nhíu mày một cái, đối với lời xin lỗi này của cô rất khó chịu… Dù sao anh đã có thể nói trước cho cô biết.

Bích Hằng phát hiện mình không thể nhìn thấu Lâm Thảo, nói cô có thủ đoạn có tâm cơ… Nhưng rất nhiều hành động quả thực là không giống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận