Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc gần đi, Bích Hằng còn để lại mấy hộp thuốc ngừa thai hàng ngày, dặn cô: “Ý của Tổng giám đốc Thanh, hy vọng cô Lâm hiểu được.”

Lâm Thảo mỉm cười nhận lấy, rất nghe lời nói: “Được, Tôi đã biết. Vất vả cho anh rồi trợ lý Bích.”

Sau khi Bích Hằng đi rồi, Lâm Thảo ngồi trên ghế sa lon ngây ngốc xem ti vi.

Trong ti vi là tiết mục hài rất nổi tiếng gần đây, Lâm Thảo vừa nhìn vừa cười ha ha. Buồn cười như vậy, không biết tại sao lại khóc.

Bích Hằng hoàn thành nhiệm vụ, trở lại phòng làm việc tổng giám đốc báo cáo.

“Cô Lâm đã uống thuốc rồi.”

Thanh Tuấn thật thấp “Ừ” một tiếng. Lại hỏi một câu: “Cô ta không nói gì sao?”

Bích Hằng lắc đầu: “Không có.”

“Không khóc?”

“Không có.”

Đáy mắt Thanh Tuấn là một sự tĩnh lặng.

Bích Hằng nói thêm một câu: “Cô Lâm, có lẽ không giống những người phụ nữ khác.”

Thanh Tuấn khẽ hừ một tiếng: “Không giống những người phụ nữ khác, cô ta có dã tâm lớn hơn.”

Một người phụ nữ bày mưu, toan làm bạn gái anh, dã tâm có thể không lớn sao?

Trong ngôi biệt thự nhỏ, Lâm Thảo đã uống ba viên thuốc tránh thai khẩn cấp, đang dùng chăn cuộn chặt chính mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trên trán là từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu.

Bụng dưới của cô vô cùng khó chịu, kinh nguyệt trước nay vẫn đều đặn lần này lại đến trước thời hạn.

Uống nước nóng, cô cuộn mình trong chăn mơ màng.

Buổi chiều Bích Hằng gửi Thông báo cho cô: Tổng giám đốc Thanh tối nay sẽ đến.

Lâm Thảo nhắn lại: Được.

Nhưng nghĩ đến Thanh Tuấn tới đây cũng chỉ là vì chuyện kia, lại vội vàng nhắn lại, báo cho Bích Hằng biết cơ thể cô không thoải mái, tối nay Thanh Tuấn cũng đừng tới.

Bích Hằng đúng sự thật Thông báo với Thanh Tuấn.

Thanh Tuấn lạnh lùng chớp mắt, cũng không nói gì nhiều.

Buổi tối, Thanh Tuấn quả nhiên không tới.

Nhưng ngày thứ hai, Bích Hằng lại Thông báo: Tổng giám đốc Thanh tối nay sẽ đến.

Lâm Thảo nhắn lại: Thân thể chưa bình phục, đừng để Tổng giám đốc Thanh tới đây.

Lâm Thảo không cách nào nói cho Bích Hằng hiểu rằng cô đang đến tháng, cho nên chỉ có thể nói cơ thể cô khó chịu.

Bích Hằng báo cáo với Thanh Tuấn đúng như vậy.

Chân mày Thanh Tuấn nhíu chặt: “Cô ta làm sao?”

Bích Hằng chưa yêu ai bao giờ, tiếp xúc với phái nữ cũng rất ít, trong đầu cũng chẳng nghĩ đến cái gì mà kinh nguyệt, chỉ suy đoán: “Có thể do uống nhiều thuốc tránh thai khẩn cấp, gây ra tác dụng phụ.”

“Uống nhiều? Uống bao nhiêu?”

“Ba viên.”

Gương mặt Thanh Tuấn nhất thời tối sầm.

Ném văn kiện trên tay lên người Bích Hằng, ngay cả áo khoác cũng không cầm,

“Sốt cao 39 độ 8, tới chậm thêm chút nữa là có thể đến gặp bác sĩ khoa não rồi. Anh làm bạn trai kiểu gì thế, để cô ấy một lần uống ba viên thuốc ngừa thai khẩn cấp, không muốn sống nữa sao?”

Bác sĩ giáo huấn Thanh Tuấn, Lâm Thảo ở bên cạnh nhìn có chút đau lòng.

“Thật xin lỗi, là Tôi quá ngốc nên mới uống nhiều. Đừng mắng anh ấy, là Tôi sai.” Lâm Thảo vội vàng giải thích.

Bác sĩ lại trợn mắt nhìn Lâm Thảo. “Bạn trai bị cô chiều đến mức sinh hư, sao có thể đối tốt với đàn ông như vậy.”

Nghe thấy bác sĩ nhắc đến hai chữ “Bạn trai”, Lâm Thảo ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh mặt xanh mét, liền lúng túng cười một tiếng: “Thật ngại quá bác sĩ, anh ấy… Anh ấy không phải bạn trai Tôi.”

Bác sĩ sửng sốt một chút, lại nhiều lời nói thêm một câu: “Không phải bạn trai thì là gì?”

Lâm Thảo dừng lại một chút, trả lời qua loa lấy lệ: “Người tốt qua đường, trùng hợp cứu Tôi thôi.”

Người tốt?

Thanh Tuấn nhướn mày.

Bác sĩ nghe Lâm Thảo nói như vậy, cũng không tức giận với Thanh Tuấn nữa, xoay người đi ra ngoài.

Lâm Thảo khẽ thở dài một hơi, giương mắt lại bắt gặp một cặp mắt khác đen láy như mực, bên trong là một sự trong trẻo lạnh lùng, “Tôi thật muốn biết, Tôi làm sao lại đi ngang qua nhà Tôi, từ trên giường của Tôi đưa cô đến bệnh viện?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận