Chương 8

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 8

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến khi cô ý thức được coi mắt là chuyện đáng sợ thế nào, cô bỏ đi cách nói lúc trước, đối với người khác đều tuyên bố mình không còn độc thân.

Nhưng mọi người cũng đều xem cô là lấy cớ không muốn đi xem mắt, dù sao cũng chỉ có mấy cô gái độc thân mới có thể sống cuộc sống thoải mái như vậy, các đồng nghiệp lại nhiệt tình rối rít giới thiệu con trai cho cô.

Lâm Thảo vì vậy rất nhức đầu.

Có điều, đến một ngày nào đó, cô qua ti vi thấy được tin tức tổng giám đốc tập đoàn nhà họ Thanh đính hôn, cả người đều thay đổi, cũng quên hết những phiền não kia.

Những ngày đó, Thanh Tuấn không đến tìm cô.

Bích Hằng cũng sẽ không liên lạc với cô.

Một mình cô ngồi trong phòng, nhìn ti vi ngẩn người rất lâu.

Hết thảy các trang web, các tờ báo cùng tạp chí, trên các đài truyền hình, đâu đâu cũng phát sóng tin tức tổng giám đốc tập đoàn Thanh Thị – Thanh Tuấn, đính hôn với Võ Lưu Niên – cán bộ cao cấp từ nước ngoài trở về.

Võ Lưu Niên, cái tên nghe rất hay.

Lâm Thảo nhìn bức ảnh của Võ Lưu Niên, sâu trong lòng cảm thấy cô ta thật là đẹp.

Sau khi xem lý lịch của Võ Lưu Niên, trong lòng Lâm Thảo dâng lên một cảm giác tự ti cực độ.

Cô ta xinh đẹp, vóc dáng cũng ổn, gia đình giàu có, du học nước ngoài, điều giỏi nhất mà không ai qua nổi là cô ta là nữ luật sư đứng đầu trong nước, tiền thù lao một vụ kiện ít nhất phải hơn ba mươi lăm tỷ đồng.

So với Võ Lưu Niên, Lâm Thảo không là gì cả.

Cô… không là thứ gì cả.

Lâm Thảo đã không ăn không uống gì hai ngày, cô soạn tin nhắn vô số lần rồi gửi đi: Tối nay, tổng giám đốc Thanh có đến không?

Tin nhắn này vẫn gửi cho Bích Hằng.

Sau khoảng một tiếng, Bích Hằng trả lời: Thời gian này tổng giám đốc Thanh rất bận, sẽ không đến được.

Câu trả lời có được không quá thất vọng, ngược lại là trong dự liệu của cô.

Trong lúc rảnh rỗi, bước chân của cô lại không tự chủ bước về phía Tập đoàn Thanh Thị.

Đi đi về về đã rất nhiều lần.

Có hai lần Lâm Thảo đã nhìn thấy Võ Lưu Niên và Thanh Tuấn.

Người đàn ông mặc một bộ vest thời thượng màu đen, người phụ nữ phối một chiếc đầm màu xanh đậm.

Hai người bọn họ đứng cùng nhau, quả là một cặp trời sinh, dùng hình ảnh Kim Đồng Ngọc Nữ để miêu tả cũng không quá.

Cô đã tìm Thanh Tuấn năm năm, cuối cùng cũng tìm được anh, có quan hệ bí mật với anh được gần một năm cũng coi như là đủ rồi.

Bây giờ anh đã có vợ sắp cưới, sự tồn tại của cô cũng không cần thiết nữa.

Cô rất đê tiện, đê tiện đến mức đi làm người tình của người khác, nhưng vẫn chưa đê tiện đến mức làm kẻ thứ ba.

Nhưng cô vẫn luôn muốn đấu tranh, cô vẫn không thể bỏ được anh.

Cho đến khi Võ Lưu Niên tìm đến cô, cô mới biết trong lòng của Thanh Tuấn cô chỉ là một sự tồn tại như vậy.

Khi Võ Lưu Niên trang điểm ăn vận đẹp đẽ xuất hiện ở cửa biệt thự, cô vẫn còn ngây ngốc xem ti vi.

Đối mặt với sự xuất hiện của Võ Lưu Niên, Lâm Thảo rất luống cuống.

So với sự tự tin và kiêu hãnh của cô con gái gia đình giàu sang quyền thế – Võ Lưu Niên, Lâm Thảo chỉ giống như một cô gái thôn quê, nói năng không rõ ràng, cử chỉ cũng tỏ ra vụng về.

Ánh mắt của Võ Lưu Niên lạnh lùng quan sát Lâm Thảo, trong nụ cười nơi khóe miệng ẩn chứa sự kiêu ngạo và khinh miệt.

Võ Lưu Niên xem thường việc tiếp xúc với người phụ nữ như Lâm Thảo.

Cô ta là con gái của gia đình danh gia vọng tộc, không có nhiều thời gian đi gây khó khăn cho cô.

Sau khi bước vào cửa, cô ta đưa cho Lâm Thảo một khoản tiền, đồng thời để lại một chiếc bút thu âm.

Lâm Thảo không đụng đến tiền, tất cả sự chú ý của cô đều nằm trên chiếc bút thu âm kia.

Tay của cô bất giác run rẩy, trước khi mở bút thu âm, cô đã mường tượng ra nội dung bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận