Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng bên trong là cuộc nói chuyện giữa Võ Lưu Niên và Thanh Tuấn.

Võ Lưu Niên hỏi Thanh Tuấn: “Anh định giải quyết người phụ nữ đó như thế nào? Chúng ta đã đính hôn, lẽ nào anh còn định nuôi cô ta?”

Trái tim của Lâm Thảo treo lên cao, đầu óc trống rỗng.

Cho dù Thanh Tuấn trả lời câu hỏi của Võ Lưu Niên như thế nào, Lâm Thảo cũng không thấy dễ chịu.

Thanh Tuấn cũng không thể ở trước mặt vợ sắp cưới của mình nói muốn “bao” nhân tình.

Lâm Thảo nghe một cách cẩn thận, nghe giọng nói phát ra của người đàn ông như đế vương đó.

“Bao nuôi cô ta? Anh chưa bao giờ nghĩ như thế, anh chỉ là đưa tiền chơi bời nhiều hơn một chút, không tính là bao nuôi.”

Trong bút thu âm chỉ có hai câu nói, không có thêm nội dung gì nữa.

Cô cho rằng mình vẫn chiếm được thân phận người tình, nào ngờ…

Thời tiết ngày gần đông, đêm lạnh như băng, cái lạnh trên đất xuyên qua lớp áo mỏng xâm nhập vào tim phổi.

Cả người lạnh lẽo, trái tim cũng bị tổn thương.

Ngày hôm sau trời sáng, cô cũng không biết mình rời khỏi biệt thự như thế nào.

Hai câu nói trong chiếc bút thu âm khiến Lâm Thảo ngồi dưới đất cả một đêm.

Cho đến ban ngày, cả người cô đều ngây ra, không có tinh thần.

Đồng nghiệp thấy dáng vẻ thẫn thờ ủ rũ của cô lại lần nữa nói đến chuyện xem mắt.

Lâm Thảo suy nghĩ một chút, nghĩ đến mình vĩnh viễn cũng không thể ở bên cạnh Thanh Tuấn, cô liền gật đầu đồng ý.

Buổi tối hôm đó, cô đã gặp một người đàn ông tên là Thắng Cảnh, Lâm Thảo biết người đàn ông này, anh ta là giáo sư của trường đại học.

Khí chất, bề ngoài của Thắng Cảnh rất tốt. Trong lúc ăn cơm, xem phim anh ta đều rất quan tâm đến Lâm Thảo, nhưng bởi vì người cùng ăn cơm xem phim với mình không phải là người đó nên suốt buổi biểu hiện của Lâm Thảo đều rất bình thản.

Lúc đưa Lâm Thảo về nhà, Lâm Thảo sợ bị rêu rao gây chuyện, cô bảo Thắng Cảnh đỗ xe vào ven đường ở chỗ xa còn khoảng hai cây số, cô định tự mình đi về.

Thắng Cảnh thấy Lâm Thảo giữ khoảng cách với mình, trong lòng cảm thấy thêm thất vọng.

Lâm Thảo không biết, những đồng nghiệp vội vàng giới thiệu đối tượng cho cô đó đều là do Thắng Cảnh sắp xếp.

Thắng Cảnh đã để ý cô rất lâu rồi, cụm từ “tiếng sét ái tình” này sợ rằng chính là tâm trạng bây giờ của anh ta.

Lâm Thảo không phải là kiểu khiến người ta kinh ngạc hâm mộ ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại là kiểu càng nhìn càng thú vị. Trong thời gian dài để ý, anh ta không có cách nào không nảy sinh tình cảm với người phụ nữ tĩnh lặng như nước này.

Anh ta thích cô, nhưng Lâm Thảo dường như không có hứng thú gì với anh ta.

Thắng Cảnh giữ nắm tay, định đổi một kiểu tiếp xúc với Lâm Thảo.

“Tiểu Thảo, anh có thể gọi em như vậy không?”

Lâm Thảo kéo suy nghĩ đang trôi xa trở lại, ngẩn người một chút, sau đó cười nhẹ nhàng, gật đầu.

Hôm nay cô rất không có tinh thần, cũng không biết có khiến người khác cảm thấy là chuyện cười hay không.

Thắng Cảnh điều chỉnh lại sắc mặt, biểu cảm trở nên nghiêm túc: “Tiểu Thảo, anh nghĩ là anh đã yêu em mất rồi. Cho dù hôm nay gặp mặt, cảm giác của em đối với anh như thế nào, anh hy vọng em có thể cho anh một cơ hội theo đuổi em. Ngày mai, anh bắt đầu đưa em đi làm, có được không?”

Người phụ nữ vẫn ở trong trạng thái thẫn thờ, đôi mắt nửa mở dần dần trở nên to hơn, trong con ngươi màu đen tràn ngập sự kinh ngạc.

Cách đó không xa, một chiếc xe Rolls-Royce đang dừng đỗ lại.

Bích Hằng ngồi ở vị trí lái xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Thanh Tuấn ngồi ở phía sau. Anh nhếch khóe môi, má hóp chặt lại, trong mắt là một màn yên tĩnh.

Thanh Tuấn nghe thấy Bích Hằng nói, sau khi Lâm Thảo muốn gặp mình, cả đêm thức trắng làm việc, vội vã chạy không ngừng nghỉ đến biệt thự.

Nếu không phải vừa nãy gặp phải, sợ rằng anh cũng không biết Lâm Thảo có người đàn ông khác ở bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận