Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bích Hằng sau khi khóa cửa biệt thự liền rời đi.

Cô tạm thời ở nhà nghỉ với giá khoảng 175 nghìn một đêm ở đầu phố.

Trong một tuần mơ hồ, cô cứ mở đi mở lại chiếc bút thu âm để nghe.

Mỗi lần khi cô xúc động đi tìm Thanh Tuấn, giọng nói trong chiếc bút thu âm sẽ luôn khiến cô thu lại ý nghĩ này.

Để cô biết một cách rõ ràng rằng, trong lòng người đàn ông đó, cô chẳng qua là gái điếm!

Cô sẽ không xuất hiện trước mặt anh, mãi mãi cũng sẽ không.

“Tiểu Thảo, Tiểu Thảo…”

Lâm Thảo ngồi trước cửa sổ, nhìn lá cây ngô đồng rụng bên ngoài cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn, đến mức có người gọi cô cô cũng không phản ứng.

Thắng Cảnh không phải là lần đầu tiên đến, mỗi lần đến đây, Lâm Thảo đều là bộ dạng mất hồn này.

Sau lần gặp trước, anh ta gọi điện cho Lâm Thảo, Lâm Thảo đều không nghe, anh nghĩ sợ rằng mình khiến cho người ta ghét bỏ.

Anh ta quyết tâm sau này cũng không làm phiền Lâm Thảo nữa, nhưng cuối cùng cũng không thể qua nổi sự kích động muốn đi gặp cô.

Tối qua, anh thấy cô ở bên đường mượn rượu giải sầu bị người khác quấy rầy. Anh không nhịn nổi đã giúp cô… Còn sau đó anh cũng không ngờ trong lúc vô tình đã xúc phạm cô, anh là một người đàn ông có trách nhiệm, anh muốn chịu trách nhiệm với cô!

Hôm nay anh lại đến, không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài, trong tay còn mang một đóa hoa hồng.

“Lâm Thảo, Lâm Thảo, có người gọi em đó.” Giáo viên ngồi đối diện với Lâm Thảo nhìn thấy Thắng Cảnh, vội vàng giục Lâm Thảo vẫn đang ngẩn người.

Lúc này Lâm Thảo mới định thần lại, nhìn thấy Thắng Cảnh đứng ở ngoài văn phòng.

Cô ngẩn người một chút, ngay sau đó đứng dậy, tập tễnh đi ra ngoài.

Thắng Cảnh đưa bó hoa cho Lâm Thảo, còn đề cập đến cuộc hẹn thứ hai.

Lâm Thảo ngơ ngác nhìn Thắng Cảnh, cô không hiểu người đàn ông này sao lại thích mình, rõ ràng cô… Không đúng tí nào.

“Anh, anh thích điều gì ở em?” Lâm Thảo hỏi.

Thắng Cảnh nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt mang theo một chút căng thẳng. Anh ta là giáo sư ngành tiếng Trung bậc đại học, thứ giỏi nhất chính là trau chuốt từng lời, bây giờ lại bị câu hỏi này làm khó.

“Anh… anh thích em, không nói được thích điều gì ở em, nhưng chính là thích, có thể bởi vì là em nên mới thích, chứ không phải bởi vì em có điều gì đặc biệt nên mới thích.”

Suy nghĩ của Lâm Thảo chuyển chậm một nhịp, cô giật mình.

Những sợi tóc mai phía trước rơi xuống hai cụm trước tai, tóc đen nhánh đẹp như rong biển hơi cuộn lại, không dài cũng không ngắn xõa ở trước ngực, kết hợp với chiếc váy hoa lộn xộn hôm nay của cô, giống như là tiên nữ giáng trần, khiến người ta không dám trêu ghẹo.

“Nhưng em từng được bao nuôi.”

Giọng nói của người bất ngờ vang lên, giống như sấm sét lúc trời nắng rơi vào đầu Thắng Cảnh, nụ cười mỉm trên mặt anh ta theo đó kéo lên: “Làm sao, có thể…”

“Lần đó, Tôi không để anh đưa Tôi về nhà, bởi vì đó là khu nhà giàu, xe Thông thường không vào được. Tôi sợ anh biết chuyện không hay của Tôi.”

Lâm Thảo cảm thấy con người Thắng Cảnh rất tốt, cô không xứng với người tốt như vậy.

Ở trường có không ít những lời gièm pha về Lâm Thảo, cũng có người từng nói cho Thắng Cảnh những lời kiểu như Lâm Thảo có khả năng được bao nuôi, nhưng anh ta chưa bao giờ tin. Nhưng hôm nay nghe thấy từ trong miệng Lâm Thảo, anh ta nhíu mày lại: “Đây là cái cớ em muốn từ chối anh sao?”

Khóe miệng Lâm Thảo nhếch lên một nụ cười khổ sở, cô lắc đầu, có chút bất lực: “Em cảm thấy anh rất tốt, chỉ là người như em…”

Lời nói đến miệng, Lâm Thảo dừng lại một chút, ánh mắt cô nhìn chằm chằm Thắng Cảnh, nhìn thấy vẻ mặt luôn thay đổi của Thắng Cảnh, cô hơi rũ tầm mắt, xoay người liền đi vào trong văn phòng.

Mắt Thắng Cảnh chuyển động theo Lâm Thảo, cơn gió kéo theo tóc cô, anh ta nhìn thấy khóe mắt cô hơi đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận