Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bộ phim hết một tập, Thanh Tuấn liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã hơn 9 giờ tối.

“Không còn sớm nữa, đi ngủ thôi.”

Lâm Thảo vẫn ngồi im, ánh mắt cô nhìn vào người đàn ông ở bên cạnh.

“Sao thế?”

“Em muốn…chụp ảnh.”

“Hả?”

“Ảnh lúc mang bầu, cùng với anh, có được không?”

Lâm Thảo vẫn nhớ như in trong đầu hình ảnh ảnh cưới của Võ Lưu Niên và Thanh Tuấn, cô rất ghen tỵ, cô cũng muốn có.

Thanh Tuấn nhìn bộ dạng liễu yếu đào tơ của cô rồi gật đầu và nói: “Được.”

Lâm Thảo khẽ nhoẻn miệng cười, đó là nụ cười mà nhiều ngày rồi Thanh Tuấn không thấy xuất hiện trên mặt cô.

Thấy cô cười con tim anh bỗng cũng trở nên rộn ràng, anh đưa tay ra đặt lên má cô âu yếm nói: “Ngày mai được không? Vừa hay ngày mai anh rảnh.”

“Được, vậy bây giờ chúng ta chọn chỗ chụp nhé, ngày mai chúng ta đi.”

Thanh Tuấn lại nói: “Không cần đâu, ngày mai anh bảo thợ chụp ảnh tới nhà chúng ta.”

Lâm Thảo mới đầu ngây người ra nhưng sau đó liền hiểu ra, cô gật đầu và nói theo ý anh: “Vâng, chứ em vác cái bụng to đùng này đi đúng là không tiện lắm.”

Tuy miệng cô nói vậy nhưng trong lòng cô không hề nghĩ thế.

Đã rất lâu rất lâu rồi cô chưa được xem thế giới ngoài kia thế nào.

………….

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Thảo hiếm khi mới được tỉnh dậy mà vẫn ở trong lòng Thanh Tuấn.

Còn người thợ ảnh sớm đã chuẩn bị xong ở dưới lầu.

Đợi hai người vệ sinh cá nhân xong, trợ lý của thợ chụp ảnh mang tới hai giá quần áo để cho Lâm Thảo chọn.

Lâm Thảo hỏi Thanh Tuấn bộ nào đẹp, Thanh Tuấn ôm tay vào eo cô, anh khẽ hôn vào mái tóc cô,chỉ nói: “Em mặc bộ nào cũng đẹp hết.”

Khuôn mặt cô bỗng đỏ lên khi nghe câu nói đó, hai hàng mi mắt cô cụp xuống và cầm một chiếc váy màu trắng giống như váy cưới đi vào phòng thay đồ.

Khoảng 15 phút sau, Thanh Tuấn cũng thay đồ của mình xong, khi quay lại phòng và tìm Lâm Thảo thì hai mắt anh sáng lên.

Cô mặc một bộ váy trắng tinh khôi, dưới lớp vải ren đó là dáng người duyên dáng thướt tha khiến Thanh Tuấn đứng ngẩn ngơ.

Trong giây phút đó, cả người anh nóng rực lên.

Từ khi đón Lâm Thảo từ trong tù ra, anh chỉ quan tâm đến việc người cô quá yếu ớt, lại lo vết thương lòng của cô chưa hồi phục nên chưa dám động vào người cô.

Và những đêm ôm cô ngủ, anh chỉ dám đưa tay xoa nhẹ cơ thể cô tuyệt đối không dám làm gì hơn.

Nhưng vào lúc này, cơ thể cô hiện lên lờ mờ đằng sau lớp vải ren nó càng khiến cho người khác muốn ngây người ra còn hơn là khi cô ăn mặc gợi cảm.

Anh cắn môi, nuốt nước bọt trong cổ họng khô khốc, anh hất mắt cho trợ lý của thợ chụp ảnh.

Người trợ lý liền hiểu ý và nhanh chóng đi ra ngoài.

Vào giờ phút cánh cửa được đóng lại, nhiệt độ căn phòng không hiểu từ đâu mà được tăng lên đáng kể.

Hóa ra là vì chiếc váy khiến cho Lâm Thảo trở nên quyến rũ hơn rất nhiều này, mặt cô đỏ lên như gấc, đôi môi cô run run lên khi ngước mắt nhìn Thanh Tuấn.

Thanh Tuấn nhìn bộ dạng e thẹn của cô lại thêm đôi môi cuốn hút đó, chiếc lưỡi anh nóng lên, không kìm được chỉ muốn hôn lên môi cô.

Thanh Tuấn bình thường khi gặp cô thì đều ăn mặc khá thoải mái, hôm nay vì để chụp ảnh mà anh lại mặc một bộ vest màu mận đỏ, cơ thể cường tráng của anh lúc này được bộ vest đó phô thêm ra vài phần.

“Nếu đã chuẩn bị xong rồi thì chúng ta…chúng ta đi chụp ảnh thôi…..”

Thế nhưng Thanh Tuấn lại kéo lỏng chiếc cà vạt đã thắt gọn gàng kia ra, tiếp sau là anh cởi chiếc cúc áo ngực, để lộ ra bộ ngực săn chắc với nước da màu đồng.

Lâm Thảo ngây người ra, chỉ thấy người đàn ông đang từ từ bước về phía mình, ánh mắt và đôi môi đầy nguy hiểm.

Đôi đồng tử mắt anh sâu hoắm nhưng như thể đang cười: “Anh không nỡ để cho người khác nhìn thấy em lúc này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận