Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thảo lại không lo lắng chút nào,họ rất đang trách,”Thím Trần,nếu cảnh sát gọi thím đến bảo lãnh người ra,thím đừng đi,giam anh ấy vài ngày,cho anh ấy biết sự lợi hại khi ra tay đánh người, nếu không thì lần sau lại phạm phải!”

Thím Trần “Hả” một tiếng,trong lòng không nỡ,những vẫn làm theo.

……

Trong phòng giam,Thắng Cảnh và Thanh Tuấn giam cùng một chỗ, hai người ngồi ở hai góc chéo cách xa đối phương nhất

Lâm Thảo hạ quyết tâm muốn khiến Thanh Tuấn chịu ít đắng cay, còn Thắng Cảnh từ lúc chia tay với người phụ nữ được mai mối liền gây mâu thuẫn với bố mẹ, không ngờ chuyện đánh nhau cỏn con này, khiến hai người bị nhốt ba ngày trời.

Trong ba ngày, hai người đối mặt nhau, Thắng Cảnh có ý không muốn Thanh Tuấn sống dễ chịu, trong sở cảnh sát không dễ động tay, sử dụng bản lĩnh trên miệng.

“Tiểu Thảo rất xinh đẹp,đúng không?”

Thắng Cảnh hỏi, Thanh Tuấn không phủ nhận

Vợ của anh,đương nhiên xinh đẹp, người xinh đẹp nhất trên thế gian chính là người phụ nữ của Thanh Tuấn

Thắng Cảnh tiếp tục hỏi: ” Cô ấy mắt phượng, miệng chúm chím, mặt nhỏ mũi thẳng, nhưng Tôi thích nhất là làn da của cô ấy, vô cùng trắng.”

Thắng Cảnh đang khen Lâm Thảo, ngôn Ngữ lúc miêu tả Lâm Thảo giống như đang mường tượng hình ảnh của Lâm Thảo

Thanh Tuấn lạnh lùng hừ một tiếng,khịt mũi khinh thường tên đàn ông tỏ vẻ nho nhã này, “Vợ Tôi ngày ngày ngủ bên cạnh Tôi, lẽ nào Tôi không biết cô ấy thế nào, đừng quên, chúng Tôi đã có hai đứa con rồi.”

Trẻ con sinh ra thế nào, là chuyện thân mật nhất giữa nam nữ không gì so sánh nổi.

Thắng Cảnh sắc mặt tối sầm.

Thanh Tuấn cong môi lên, biết mình đã chọc trúng tim Thắng Cảnh, tăng thêm Ngữ khí:” Cô ấy trước mặt mọi người luôn luôn dịu dàng hiền thục, nhưng mà ở trước mặt Tôi là đủ mọi loại tư thế, vẻ đẹp như thế…anh mãi mãi cũng sẽ không biết!”

Thanh Tuấn nói không rõ ràng, không mảy may đề cập tới chi tiết lúc hai người thân mật, nhưng mà lại kích động đến Thắng Cảnh, học giả nho nhã yếu đuối cũng đỏ bừng mặt, hai tay nắm chặt nắm đấm.

Rất lâu Thắng Cảnh dường như nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn thẳng hướng Thanh Tuấn, ” Chỗ ngực cô ấy có một nốt ruồi đỏ, bên trái đỏ hây hây, không to không nhỏ…nhưng rất đẹp…”

Một câu nói khiến Thanh Tuấn ” vụt” từ dưới dất bật lên, như mũi tên lao đến trước mặt Thắng Cảnh, hai tay nắm lấy cổ áo người đàn ông đó từ dưới đất nhấc lên, lại đột ngột đập lên tường, ” Sao mày lại biết?”

Thắng Cảnh thất tình trong lòng đau khổ, nhưng trông thấy tình địch tức giận khóe miệng nhếch lên, “Tất nhiên là Tôi từng nhìn thấy rồi!”

Thanh Tuấn đột nhiên nhớ lại chuyện Lâm Thảo bị mạo phạm, chuyện đó sau đó anh từng điều tra camera giám sát mặt đường, nhưng vì là góc chết, không quay được gì cả.

Vậy là…buổi tối hôm đó,Thắng Cảnh cũng đã mạo phạm cô?

Trong đầu Thanh Tuấn trống rỗng, một đấm thụi vào bụng Thắng Cảnh, sau đó chất vấn hông ngớt: ” Buổi Tôi hôm đó, có phải mày cũng ở đó không?Ngoài mày ra ra,còn ai nữa?”

Thắng Cảnh chịu một cú đấm một lúc lâu sau mới khôi phục lại hô hấp, tiếp tục ho một trận dữ dội: ” Khụ khụ, ngoài Tôi ra… còn có thể có ai nữa? Cô ấy luôn nhớ mãi không quên gọi tên anh, nhưng lúc đó anh đang ở đâu?”

“Tao không ở đó, vì thế mày liền đụng vào cô ấy! Luôn miệng nói yêu cô ấy, lại cùng kẻ khác…”

Sự việc đã trôi qua hai năm, hai năm chưa từng nhắc tới, nhưng chuyện này quả thực là nút thắt trong lòng Thanh Tuấn và Lâm Thảo.

” Câm miệng!” Thắng Cảnh giơ tay lau vết máu trên khóe miệng đi, hai mắt hằn học nhìn anh, ” Tôi chưa từng nghĩ anh hẹp hòi như vậy, sau khi Tôi đuổi mấy tên lưu manh đó đi, đưa cô ấy về khách sạn, lúc đó cô ấy say đến bất tỉnh nhân sự, nôn khắp người bẩn thỉu, Tôi không phải, không phải là cố ý mạo phạm…”Anh ta không phải là cô ý mạo phạm, chỉ là lúc ôm Lâm Thảo vô tình nhìn thấy nốt ruồi đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận