Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả khu phố Trương Minh này, đều đang bàn tán con gái út của ông bà Giáo Triệu mới đi du học về, làm đám cưới con gái ông Ngô hôm nay rôm rả hẳn lên.

Bà Triệu cũng hãnh diện, vì có cô con gái đi học xa mấy năm. Nhà bà chỉ có hai cô con gái, một cô chị thì đã lấy chồng miền Nam, giàu có ổn định. Còn cô em gái đi du học nước ngoài, xung quanh ai nấy đều ngưỡng mộ.

Nay đám cưới trong nhà văn hoá mấy bà cô hàng xóm cứ ghen tị cả lên.

“Nhà thím Triệu là sau này sướng nhất nhé. Có hai con gái đứa nào cũng giỏi.”

“Chắc giờ Sở Tiêu nhìn xinh xắn lắm nhỉ? Đi mấy năm giờ phải trưởng thành lắm rồi không. Không biết đã có bạn trai chưa?”

“Bây giờ mẹ Triệu tha hồ mà kén rể nhé. Có con gái như vậy, tiểu chuẩn chọn người phải cao rồi.”

Bà Triệu chỉ âm thầm cười, mặc dù trong lòng cũng nở hoa, nhưng không dám thể hiện gì cả.

Thấy sắp đến giờ ăn tiệc, bà chạy về gọi Sở Tiêu.

Sở Tiêu mới bay về từ tối hôm qua, vì lệch múi giờ nên cô ngủ tới trưa mới có thể dạy.

Đang đánh răng thì giọng mẹ từ ngoài truyền vào gọi.

“Tiêu Tiêu, nhanh lên. Đi sang ăn tiệc, khách khứa đến ăn xong hết rồi. Giờ đến lượt khu mình ăn, con ra chậm nữa nhà trai họ đến là không ăn nữa đâu đấy?”

Lúc bà Triệu đến cửa nhà vệ sinh, Sở Tiêu vẫn còn chà răng mồm toàn bọt nhồm nhoàn, nói không ra câu.

“Con biết rồi.”

Cô nhổ bọt xuống, sau đó súc miệng rửa mặt xong mới đi ra.

Sở Tiêu năm nay hai mươi bốn tuổi, vừa lên đại học năm thứ hai là cô đã bay đi du học rồi. Tính ra ở cái phố nhỏ xíu Trương Minh này, cô là người con gái duy nhất đi học xa như thế. Nên là, tiếng tăm của cô vô cùng lừng lẫy.

Sở Tiêu không thể xuề xoà xuất hiện được.

Mặc kệ mẹ có giục, cô vẫn phải tắm rửa, điểm tô chút son phấn, ăn mặc sao cho gọn gàng sạch sẽ.

Dù sao cũng mang tiếng là đi du học bên bển mới về.

Bà Triệu thấy con gái còn bận sửa soạn, thì dặn dò đóng cửa cẩn thận, mẹ sang phụ cô bác trước.

Bố mẹ Sở Tiêu từng là giáo viên, nhưng giờ đã về nghỉ hưu ở nhà.

Ông Triệu Tấn đã có mặt ở nhà văn hoá trước, cùng các trưởng lão sáng sớm ngồi đánh cờ tướng, chỉ có đàn bà con gái phụ nữ trong khu nhà nào có tiệc thì xúm lại giúp một tay. Bình thường nếu Sở Tiêu ở nhà, chắc cũng bị gọi dạy sớm bắt sang phụ.

Sở Tiêu cũng không diện đồ sành điệu gì cả, cô chỉ đơn giản, áo trắng quần jean, tóc đen thẳng buông dài. Khuôn mặt nhỏ nhắn, cùng làn da trắng nõn, thân hình thon mảnh cũng đủ làm Sở Tiêu nhìn hút con mắt rồi.

Lúc Sở Tiêu đi sang nhà văn hoá, nơi đây đã đầy người. Cô đứng nhìn khung cảnh quen thuộc tự nhiên kí ức tuổi thơ ùa về.

Nhà văn hoá này là nơi ngày đó lũ trẻ như cô những ngày hè rất hay tụ tập, nơi đây cũng dùng để tổ chức đám cỗ tiệc cưới. Mỗi lần có dịp, xung quanh lại tụ họp đông vui hẳn lên. Vì thích không khí như thế, nên ở đây không nhà nào thích tổ chức ngoài nhà hàng cả.

Đi xa nhà Sở Tiêu mới thấy chẳng nơi đâu thân thuộc với mình bằng nơi này.

Tâm trạng liền phấn khởi.

Sở Tiêu đi vào, nhìn thấy còn một bàn trống, dành cho trẻ em. Trên bàn còn mấy nhóc tì nhà ai đó đang ngồi gặm bánh bao, bên cạnh là anh Thiệu Huy, anh cả lớn tuổi nhất chơi cùng thời trang lứa với cô trong khu này.

Thiệu Huy năm nay 34 tuổi, nhưng còn chưa chịu lấy vợ. Lâu ngày không gặp, Sở Tiêu nom anh càng ngày càng già dặn chững chạc hơn, nhưng nét mặt vẫn còn hoạt bát.

Sở Tiêu nhíu mày lưỡng lự.

Cô không thích ngồi với người này lắm, vì nghĩ tới ngày trước hay bị trêu ghẹo. Nhưng rồi nhìn quanh thấy bàn ai nấy cũng hết chỗ, lại chẳng còn chỗ nào hơn. Xong thấy mẹ Triệu vẫy cô ngồi vào bàn trẻ em đó, mẹ đi lấy thêm đồ ăn.

Thiệu Huy lúc ấy mới để ý cô, nở nụ cười ma mị.

“Ô Tiêu Tiêu này, con gái mẹ Triệu lâu quá không gặp.”

Sở Tiêu đành bất đắc dĩ đi lại ngồi xuống, mỉm cười thân thiện chào lại.

“Anh Thiệu Huy khoẻ không? Em mới về.”

Xung quanh đang mải nhìn về hướng mấy cô chú ca hát trên sân khấu, nghe động tĩnh cũng quay ra, sau đó lập tức không gian náo nhiệt.

“A, Sở Tiêu đây rồi. Xinh gái quá, đi đường xa mệt không em?”

“Sở Tiêu đi bao lâu rồi nhỉ? Cũng 4 năm rồi đúng không em?”

“Nhìn Sở Tiêu giờ như thay da đổi thịt khác quá. Càng ngày càng nữ tính ra.”

“Có nhớ nhà không Tiêu Tiêu?”

“Tiêu Tiêu ở bên bển học gì em? Đi lâu quá vậy giờ chắc bắn tiếng tây giỏi lắm nhỉ?”

“Sở Tiêu không dẫn bạn trai về à?”

“Tiêu Tiêu về đợt này lấy chồng đi nhé. Trong khu này còn mình em thôi đó.”

Sở Tiêu quả thực trả lời không kịp, cười khổ, lễ phép đáp, mặc dù không thoải mái lắm, những vẫn cố gắng giữ phong thái tự nhiên… Khó khăn lắm mới yên tĩnh lại thì đột nhiên, bên cạnh cô Thiệu Huy lại lên tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận