Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Các cô các thím chẳng biết gì. Lấy chồng gì chứ. Tiêu Tiêu nhà mình có chồng rồi.”

Sở Tiêu quay ra liền bắt gặp gương mặt hơn hớn của Thiệu Huy: “Tiêu Tiêu, em đi lâu như vậy, Chu Tẫn nhớ em nhiều lắm đấy.”

Sở Tiêu nghe nhắc tới tên ai đó, mặt suýt nhăn nhúm cả lại.

Xung quanh đang được dịp lại cười lớn lên, bàn tán rôm rả.

Nói chuyện gì chứ, chuyện của cô, cả khu phố Trương Minh này, ai mà chẳng biết. Ngày ấy Chu Tẫn và Sở Tiêu là nổi tiếng nhất. Ai cũng biết cô và anh là vợ chồng gán ghép từ cái thở tắm mưa cởi chuồng với nhau. Sở Tiêu đã vì chuyện này mà khổ sở suốt thời đi học.

Sở Tiêu vẫn nhớ như in ngày đó, hồi cô 5 tuổi, tại nhà văn hoá này, chính Thiệu Huy đã tổ chức đám cưới cho cô và Chu Tẫn. Bắt đầu từ đó cuộc sống của cô bị rối loạn cả lên. Thậm chí đến bây giờ trên bảng thông tin văn hoá, vẫn còn album treo ảnh hồi bé. Trong đó có ảnh cưới của hai đứa bé, cảnh một bé trai và một bé gái nắm tay nhau, trong đó bé gái đội khăn voăn trắng mếu máo, còn bé trai nhếch mép cười ngây ngô.

Sở Tiêu cũng chỉ vì bị bắt ép mà ai nấy cũng trêu ghẹo, sau đó câu chuyện gán ghép ấy đeo bám suốt cả quãng tuổi thơ của cô. Đến bây giờ Thiệu Huy vẫn còn muốn nhắc lại.

Sở Tiêu cũng lường trước được chuyện này. Cô mỉm cười nhẫn nhịn.

Chu Tẫn vừa mới trở về nhà sau mấy ngày vùi đầu vì công việc ở nhà xưởng. Bà Chu cũng ngồi ở đám cưới nhà văn hoá thấy xe con trai đi ngang qua thì chạy lại về nhà gọi anh.

Chu Tẫn gương mặt trầm tĩnh đang uống ly nước dở, thì bà Chu cười hớn hở chạy vào.

“Sang đi con, sắp xong tiệc đến giờ nhà trai qua rồi. Không muốn ăn cũng phải góp mặt nhé. Mà chắc con cũng chưa ăn gì đúng không? Hôm nay chú Ngô đãi tiệc cũng được lắm.”

Chu Tẫn thật ra đang mệt, mấy hôm dồn công việc để kịp ngày giao hàng trong hợp đồng, anh gần như không ngủ được. Giờ chỉ muốn lên phòng nghỉ ngơi một chút. Nhưng đám cưới của nhà chú Ngô, người dân quanh đây đều thân nhau như gia đình, anh là trai trưởng duy nhất trong nhà, không thể không có mặt. Chu Tẫn nghĩ anh sẽ qua chào hỏi chúc mừng, rồi khéo léo cáo lỗi về nhà cũng được.

Nhưng bất chợt bà Chu lại nói.

“À, Con gái út thím Triệu hôm nay cũng vừa mới đi du học về đấy, đang ở bên đó. Giờ nhìn con bé lớn xinh xắn lắm. Con chuẩn bị rồi sang đi.”

Động tác uống nước của Chu Tẫn chợt khựng lại, con ngươi ngưng động đi, yết hầu lăn lộn lên xuống.

Người tự nhiên thất thần cả đi.

Bà Chu nói xong quay người rời đi, Chu Tẫn vẫn còn đứng ngẩn ra đó.

Khi Chu Tẫn đi sang nhà văn hoá, đứng ở ngoài đã bắt gặp giọng nói lanh lảnh của Sở Tiêu.

Sở Tiêu bây giờ không còn giữ nổi hình ảnh điềm đạm trưởng thành nữ tính với bà con cô bác nữa, vì cứ mải tranh cãi.

“Anh nghĩ gì nói em thích Chu Tẫn.”

“Hai đứa rõ ràng thích nhau. Từ hồi bé rồi, còn cứ giấu. Làm như mọi người không biết. Mấy đứa trẻ con còn biết.”

Lũ nhóc ngồi trước mặt cười ha hả.

Sở Tiêu cãi tiếp.

“Còn lâu mới có chuyện đó. Em và Chu Tẫn chẳng có gì cả. Anh đi bịa chuyện linh tinh thì đúng hơn.”

“Thì kiểu gì chẳng yêu nhau.” Thiệu Huy gần như dồn ép.

Sở Tiêu nhặng xị cả lên.

“Em có chết cũng không thèm yêu cái tên đó nhá.”

Xung quanh thấy Sở Tiêu gay gắt như vậy, thì cười tủm tỉm, Thiệu Huy cũng khục khặc cười cô.

“Tại sao cứ nhắc tới Chu Tẫn là em lại phản ứng như vậy? Rõ ràng là có tật giật mình. Em thích Chu Tẫn thì cũng được mà, có gì đâu.”

Sở Tiêu cáu đến nghệt mặt.

Chu Tẫn lúc này mới chậm rãi đi đến, Thiệu Huy phát hiện ra anh liền hô lớn lên.

“A, nhắc cái chồng em tới rồi kìa Tiêu Tiêu. Chu Tẫn lại đây.”

Vote và cmt cho mình nha ❤️❤️❤️

Sở Tiêu đang trong tâm thế không phòng bị, đột nhiên nghe tới Chu Tẫn mặt liền đỏ bừng lên, giật thót tim rồi ngồi bất động không dám quay lại.

Chu Tẫn thấy bóng lưng của cô chỉ thầm quan sát, đi qua lại phải hỏi han cô dì, ai thấy anh cũng tiến tới hỏi.

“Chu Tẫn đi làm về à con? Mệt không? Nhìn mặt mũi thấy phờ phạc vậy. Giữ sức khoẻ nha.”

“Ở dưới còn đồ ăn nào mang lên hết đi.”

“Dọn bàn cho Chu Tẫn chưa? Vào ăn đi con.”

Chu Tẫn lễ phép đáp: “Dạ.”

Xung quanh vẫn không ngừng thăm hỏi anh, Chu Tẫn vui vẻ nhận từng lời quan tâm, ở cái khu xóm nhỏ này, ai cũng yêu thương anh.

Thiệu Huy nhìn thấy cảnh đấy còn phải ganh tị: “Sao con cũng đi làm mà không ai hỏi?”

Bà Chu vẫy Chu Tẫn ngồi vào bàn của Sở Tiêu, lúc này bà Triệu cũng bưng thêm đồ ăn ra.

“Còn mỗi con và Sở Tiêu ăn thôi đấy, ngồi xuống đi.”

Sở Tiêu nuốt nước bọt, cầm đũa lên cứ vô thức gắp gắp.

Thiệu Huy thấy không nhắc tới mình thì bất bình: “Con cũng ngồi đây nãy giờ mà thím Triệu. Sao có hai người này mới mang đồ ăn ra vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận