Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô xấu hổ cả không dám đi học.

Ngày đó, các bạn nữ bắt đầu phát triển ngực, ai nấy đều mặc áo lót, nhưng Sở Tiêu vẫn cố định mặc áo cộc bên trong, vì sợ Chu Tẫn để ý. Một hôm đứng trước cổng trường, Sở Tiêu phát hiện ra Chu Tẫn đang để ý áo lót của các bạn nữ, vì áo đồng phục mỏng, nhìn được cả bên trong.

Cô vẫn nhớ lúc ấy Chu Tẫn quay sang hỏi cô: “Sở Tiêu, của em mọc chưa?”

Sở Tiêu da mặt mỏng, lại khóc. Cô ghét đến mức về nhà viết nhật kí nguyền rủa Chu Tẫn hàng nghìn trang chữ. Mỗi trang viết đều thẫm đẫm nước mắt của cô. Đến bây giờ quyển sổ nhất kí ấy hình như vẫn được mẹ Triệu giữ lại.

Thời ấy mỗi lần đi học cô đều phải đi qua lớp của anh. Chu Tẫn hơn cô một tuổi, nhưng ngày bé anh từng ốm nằm viện nên học lùi lại một năm. Ở lớp anh như là đại ca vậy, ai gặp cô cũng nói: “vợ của đại ca kìa.” Sở Tiêu khốn khổ vì danh tiếng chị dâu mà không bạn nam nào ở trường dám thích cô cả.

Người thích cô, hay là người cô thích cũng bị anh doạ cho sợ bỏ chạy, gặp cô đều tránh xa.

Sở Tiêu còn từng cầu nguyện mỗi ngày đi học không còn nhìn thấy Chu Tẫn nữa. Cô lo lắng chuyện đó tiếp diễn lên cao trung, nên phải năn nỉ cầu xin mẹ cho cô lên học ở trường nội trú. Chu Tẫn không biết trước được nên sau đó cô mới thoát được anh.

Sở Tiêu ở nội trú đến cuối tuần mới về nhà. Nhưng hễ gặp anh là lại chạy. Cô cũng không hiểu vì sao lúc đó cô sợ anh như thế.

Lên đại học cũng dần ít gặp anh, sau đó học năm hai xong cô lại xin đi du học. Câu chuyện với Chu Tẫn mới lắng lại từ đó, cuộc sống của cô bắt đầu bình ổn hơn.

Vậy mà giờ Thiệu Huy lại nhắc lại.

Sở Tiêu thật sự hết nói nổi.

Sở Tiêu ngồi sang bàn bên này cũng không được an toàn là mấy, toàn chị em bỉm sữa lại hỏi chuyện gia đình với cô.

“Tiêu Tiêu, có bạn trai chưa? Sang năm cưới được rồi đấy?”

“Tầm tuổi Sở Tiêu trong khu này lấy chồng hết cả rồi.”

“Đi học bên bển mà không kiếm được ông tây nào à? Ai cũng nghĩ em sẽ lấy chồng luôn bên đó đấy?”

Sở Tiêu không nói gì, cười trừ rồi lắc đầu, nhưng lúc sau gặm miếng đùi gà mà như đang trút cơn giận dữ.

Nói ra chuyện này cô lại thấy tức Chu Tẫn. Đường tình duyên của cô hình như tính từ khi bị gán ghép với Chu Tẫn tới giờ, cô chẳng có nổi một mối tình nào suôn sẻ cả.

Không nói từ thời tiểu học lên sơ trung, vì ngày ấy có Chu Tẫn nên không ai dám thích cô. Thì cao trung cô cũng quen một người, đàn anh này nói thích cô. Sở Tiêu cũng rung động đầu đời, cảm giác lâng lâng một chút. Quen nhau chưa bao lâu, một hôm cô được đàn anh này cuối tuần đưa về nhà, không hiểu sao sau hôm đó người ta mất hút luôn. Sở Tiêu sau này được nói cho thì mới biết đàn anh này lúc quen cô đã có người yêu trước đó rồi. Sở Tiêu khóc hết nước mắt vì bị lừa.

Nhưng cũng vì mới quen nên cũng không có gì sâu đậm cả. Sở Tiêu chỉ bị tổn thương cảm xúc một chút.

Sau đó đến năm cuối cao trung cô lại thầm thương một bạn nam cùng khoá khác. Nhưng người này không thích cô. Sở Tiêu lén lút gửi quà viết thư cho người ta, nhưng đều bị người ta ném vào sọt rác.

Sở Tiêu cũng nản nên không dám gửi.

Lên đại học, cô lại cảm nắng một đàn anh ở khoá trên. Mà người đàn anh này rất tốt với cô, đối xử với cô rất dịu dàng. Hôm nào cũng nhắn tin gọi điện cho cô. Sở Tiêu tưởng được để ý ai ngờ hoá ra là cô ăn dưa bở mất mấy năm, cuối cùng phát hiện ra mình chỉ là lốp dự phòng. Anh ta còn rất nhiều em gái mưa khác nữa.

Sở Tiêu buồn bã nhưng cũng tự cắt đứt. Sau đó cô quyết định đi du học.

Chính trong giai đoạn này cô lại tưởng mình đã tìm được tình yêu của đời mình rồi. Một đàn anh cũng là du học sinh giống cô, rất ga lăng lịch thiệp, lại còn điển trai, làm Sở Tiêu lần đầu tiên gặp đã chết ngắc. Anh ta còn tự động cưa cẩm cô. Sở Tiêu rất nhanh đâm vào lưới tình này, nhưng mà bị vỡ mộng ngay sau đó.

Anh ta vì đòi hỏi chuyện đó mà thay đổi thái độ với cô.

Sở Tiêu chưa kịp thích ứng, không đồng ý nên hai người cãi nhau. Anh ta lại còn huyênh hoang tỏ ý không cần, ngày hôm sau lập tức đi ve vãn tán tỉnh người khác.

Sở Tiêu bị sốc tâm lí nên chìm trong sợ hãi, suốt 4 năm du học cũng không dám quen ai. Mà cuộc sống ở nước ngoài 4 năm, Sở Tiêu cũng nhận ra được nơi này thật sự cũng chẳng có ai là thật lòng yêu ai cả. Không tính toán, lợi dụng dựa dẫm, thì cũng chỉ là muốn giải quyết nhu cầu sinh lí.

Sở Tiêu trước giờ vẫn khao khát một tình yêu đơn thuần thật sự. Nên cô chẳng thể mở lòng đón nhận bừa một ai.

Đến bây giờ có thể nói, cô thất vọng về đàn ông. Dường như cô chưa gặp ai mang lại cho cô niềm tin cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận