Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đi nghĩ lại Sở Tiêu vẫn thấy đầu đuôi nguồn cơn là từ Chu Tẫn, anh cứ như lời nguyền khiến cho cô ám ảnh tới bây giờ vẫn không tìm được người nào tử tế cả.

Sở Tiêu lại tiếp tục chọc chọc miếng giò, miệng lẩm nhẩm chửi rủa, nhìn miếng giò như mặt của Chu Tẫn mà dầm nát anh, sau đó cho lên miệng nhai nghiến.

Nhớ lại chuyện cũ thì tức vậy chứ, nãy giờ Sở Tiêu vẫn ăn rất ngon miệng. Về đây cô thấy ăn cái gì cũng ngon. Sở Tiêu đi du học ăn không hợp miệng gì cả. Hàng ngày cô chỉ cố ăn cho qua bữa, chứ không thấy ngon. Sở Tiêu chỉ nhớ thức ăn quê nhà. Nhiều người bạn như cô học xong còn muốn ở lại, nhưng Sở Tiêu chỉ mong sớm về đây.

Quả thật, cô rất nhớ nhà.

Mặc dù cô cũng từng chán ghét nơi này, cũng vì ai đó mà muốn đi thật xa. Nhưng đi rồi mới thấy, chẳng nơi đâu bằng ở đây.

Sở Tiêu mải ăn được các chị đẩy hết đồ ăn còn lại trên bàn cho cô. Một vài người nhìn cô còn thương xót hỏi.

“Sở Tiêu gầy quá vậy? Chị nhớ ngày xưa má em mũm mĩm lắm mà. Sao giờ lại nom nhỏ thế này?”

Sở Tiêu đang thức ăn đầy miệng không trả lời được, chỉ gật gù. Bây giờ cô còn đỡ đấy, thời gian đầu khi cô mới đi Anh, không ăn được gì, sau một tháng mà đã giảm tới 5 kí. Sở Tiêu phải khổ sở lắm mới thích nghi được môi trường. Cứ ngỡ tự do sung sướng, sang bên này rồi cô mới biết du học cực hơn cô tưởng. Chỉ biết lao đầu đi làm rồi đi học, không phải giàu có, thì sinh viên ai cũng phải đi làm thêm mới đủ tiền nhà tiền ăn. Bố mẹ Sở Tiêu cũng không hẳn khá giả, lo cho cô tiền học cũng phải xoay xở rất vất vả. Sở Tiêu không muốn gây áp lực thêm nên tự thân vận động, đi làm gần như sáng tới đêm. Bố mẹ ở nhà thì không biết cô đi làm cực như thế. Ai hỏi cô cũng chẳng dám than kể một câu. Sở Tiêu cố gồng thì một thời gian cũng quen được, trở về rồi mới nghĩ đây đúng là trải nghiệm đáng để đời cho mình.

Sở Tiêu thấy mình không kham khổ được như người ta, dù sao cô vẫn thích được ở trong vòng tay bố mẹ hơn.

Sở Tiêu đang say mê ăn nhưng vẫn nghe được tiếng hai người đàn ông sau lưng cô nói chuyện với nhau.

Thiệu Huy hỏi: “Dạo này bận lắm à? Chẳng mấy khi thấy mặt.”

Chu Tẫn điềm đạm đáp: “Em cũng bận. Ngại về nên chỉ ở chỗ làm.”

“Công việc tốt không?”

“Vẫn chạy tốt. Em mới mở thêm vài cửa hàng kinh doanh.”

“Cậu giỏi rồi. Từ ngày bố mất mà một mình gánh vác được như vậy. Giữ sức khoẻ đi đấy.”

Nhắc tới bố của Chu Tẫn, Sở Tiêu vẫn nhớ khoảng thời gian chú Chu đột ngột mất. Lúc ấy Chu Tẫn mới 19, cô nghe nói bố anh là bị đột quỵ. Gia đình Chu Tẫn như mất đi người trụ cột lớn nhất. Dì Chu vì sốc mà phải đi cấp cứu. Chu Tẫn và em gái là Chu Tuyết khóc như mưa. Đấy cũng là lần đầu tiên Sở Tiêu thấy Chu Tẫn khóc. Nhưng từ sau ngày đó, Chu Tẫn thay đổi hẳn, anh vừa phải vừa làm vừa học, ai trong khu này thấy thế cũng thương anh.

Chu Tẫn bây giờ Sở Tiêu gặp hình như cũng không giống như trước. Anh đã có sự trầm tĩnh và trưởng thành hơn. Sở Tiêu thấy hơi chột dạ, nhớ lại thái độ của cô lúc nãy, tỏ vẻ trẻ con với anh. Đáng nhẽ ra cô phải chào hỏi anh cho đàng hoàng một chút, người ta bây giờ có khi chẳng còn thèm để ý gì cô nữa.

Sở Tiêu hổ thẹn lén lút quay lại nhìn, người đằng sau không thấy chú ý cô. Lúc nãy Sở Tiêu không để ý kĩ, giờ mới thấy anh đúng là thay đổi rất nhiều. Cậu bé con hay trêu ghẹo cô ngày nào nay đã trở thành một người đàn ông vô cùng tuấn lãng. Tướng mạo Chu Tẫn không còn chút vẻ non trẻ nào nữa, đặc biệt cứng cỏi chín chắn. Sự khác biệt nhất chắc là đôi mắt, có chút gì đấy mang lại cảm giác hiền hoà ấm áp hơn.

Sở Tiêu trước khi bị phát hiện quay đầu lại, cô thầm nghĩ, chắc giờ Chu Tẫn anh ấy không còn thích bắt nạt cô nữa đâu nhỉ?

Nhưng Sở Tiêu không biết là nãy giờ Chu Tẫn thừa biết cô lén lút nhìn anh, chỉ qua anh không ngẩng đầu lên thôi.

Lúc Sở Tiêu quay đi rồi, Chu Tẫn mới liếc qua cô, khẽ nở một nụ cười.

Ánh mắt anh dừng ở bộ xương sườn của cô, đang thầm nghĩ, cô qua bên nước đó rốt cuộc ăn cái gì mà gầy được như thế.

Thiệu Huy ở bên cạnh vỗ vào vai anh: “Tiêu Tiêu nãy giờ nhìn trộm em đấy, thấy được không?”

Chu Tẫn nâng ly lên uống cạn thứ rượu sóng sánh bên trong đó rồi nhoẻn miệng cười như không như có.

Lâu rồi anh không thấy, rượu lại ngọt như thế này.

————-

Đám cưới sau đó linh đình hơn nhờ có sự xuất hiện của nhà trai.

Con gái ông Ngô là Ngô Lệ, bằng tuổi với Sở Tiêu, nhưng vì ngày nhỏ học khác lớp nên ít khi qua lại. Sở Tiêu không thân thiết với cô ấy lắm. Trong khu Trương Minh, cô chỉ chơi duy nhất với Chu Tuyết, em gái Chu Tẫn, nhưng cô ấy cũng đã đi lấy chồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận