Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A Dĩnh chậm chạp rời đi, nhưng vẫn quay đầu nhìn Sở Nguyệt ép hai đứa nhỏ nằm lên giường, vẫn chưa chịu đi ra cho tới khi Sở Nguyệt ngoảnh đầu ra nhìn mình, A Dĩnh liền giả bộ than vãn: “Dạo này nằm sopha nhiều đau lưng quá rồi…”

Nhưng ai ngờ Sở Nguyệt lại hùng hổ đi tới, đẩy anh đi ra rồi đóng cửa lại.

Sở Tiêu tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ rồi chuẩn bị lên giường ngủ, nhưng mà nằm một lúc không hiểu sao trăn trở mãi không thể ngủ được. Cô lăn tăn không biết Thiệu Huy còn đứng ở ngoài không, không yên tâm nên không thể nào ngủ được. Từ lúc cô vào nhà cũng mất cả tiếng đồng hồ rồi, Sở Tiêu sợ Thiệu Huy vẫn còn đứng đợi nên không nhịn được đi xuống gọi Sở Nguyệt.

Lúc Sở Nguyệt biết được thì vội vàng đi xuống, lúc đi ngang phòng khách A Dĩnh vẫn còn thức nằm ở sopha, nhưng nhìn thấy cô đi ra đột nhiên lần này lại không ra ngăn.

Sở Nguyệt mở cửa bước ra ngoài, chạy ra hai bên ngó một lượt, nhưng lại không thấy người nào, mãi sau mới thất vọng đi vào.

Lúc cô lại đi ngang qua chỗ sopha, không để ý A Dĩnh đang ngồi lẳng lẳng ở đấy, nhìn theo cô.

A Dĩnh lên tiếng hỏi: “Lại là anh ta à?”

Sở Nguyệt mới quay đầu lại, nhưng mà rất nhanh tỉnh táo lại để quay đi, định dứt khoát đi một mạch lên phòng, ai ngờ A Dĩnh lại hỏi cô như này.

“Em và người đó yêu nhau lắm à?”

Sở Nguyệt dừng chân lại, chưa nói gì cả, mà đối diện lại gương mặt đầy phẫn uất của A Dĩnh nhìn mình.

“Anh thì em đối xử như kẻ thù, còn tên đó gọi một cái là em chạy xuống ngay. Hai người quen nhau được bao lâu, tới mức nào mà em coi trọng như vậy. Trong khi anh ở với em gần chục năm rồi cũng không thể bằng. Em hiểu được tên đó rồi sao?”

Sở Nguyệt thấy mình không cần thiết phải đứng lại để nghe những lời nói đó nên quyết định quay đầu, nhưng A Dĩnh lại cất tiếng nói thêm.

“Em nghĩ anh cũng vui vẻ lắm à?… Anh ở đây trong khi bỏ nhà bỏ cửa bỏ công việc và cả bố mẹ, chỉ vì em và hai con. Em nghĩ anh điên sao? Em có thấy khi nào trong đời anh hạ mình như thế chưa? Mặt dày ăn bám ở đây như vậy? Em nghĩ anh có sung sướng không?”

Mắt A Dĩnh đã rơm rớm, buồn bực nói: “Anh cũng làm người mà.”

Thời gian qua chịu đựng gia đình Sở Nguyệt lạnh nhạt, Sở Nguyệt thì ghét bỏ, A Dĩnh cũng có lúc phải chán nản. Anh cũng không phải là người sắt đá mà không cảm nhận được gì.

Hai người vẫn cứ một người nói, một người thì im lặng.

A Dĩnh nhìn bóng hình của Sở Nguyệt vẫn quay lưng về phía anh mà buồn phiền nói: “Thời gian chúng ta xa nhau, không có em và hai con, nhà chẳng còn là nhà nữa, anh thậm chí không dám về. Em với con đi rồi, anh mới thấy em và con quan trọng như thế nào, anh về đây tìm em vì anh không muốn đánh mất đi những thứ mà mình từng có. Dù sao chúng ta cũng từng là một gia đình, ít nhiều cũng là mái ấm của hai đứa con. Dĩnh Nghệ với Dĩnh An là điều anh thấy đau lòng nhất. Còn em, anh biết em chẳng còn tình cảm gì với anh rồi, em tưởng anh không nhận ra à? Anh cũng có phải người trơ trẽn thế đâu, cũng chỉ vì anh ghen tuông thôi, chứ em nghĩ anh làm gì được, nếu mà em đã muốn đi theo người khác như vậy…”

Sở Nguyệt vẫn không lên tiếng, A Dĩnh thấy cũng mệt rồi, không còn gì để nói nữa, nên quyết định kết thúc cuộc nói chuyện.

“Anh ở với con thêm mấy hai hôm nữa, thì anh về. Ở nhà có mỗi hai bố mẹ, anh cũng không để mặc họ được. Anh không quản nữa đâu… em muốn làm gì thì làm. Giờ anh đi ngủ đây.”

A Dĩnh nói xong rồi thì lên lại sopha, đắp chăn nằm xuống.

Nói là làm, ngày hôm sau A Dĩnh cũng thông báo lại cho bố mẹ Sở Nguyệt biết chuyện mình sẽ về, sau đó còn chuẩn bị đồ dẫn Dĩnh Nghệ với Dĩnh An đi chơi một ngày.

Dĩnh Nghệ không biết bố về nên hỏi: “Mình đi chơi ở đâu ạ?”

“Đi hết những chỗ con thích. Ở đâu cũng được.” A Dĩnh vừa mặc đồ cho con vừa nói.

Sở Nguyệt cũng đang mặc đồ cho Dĩnh An ở bên cạnh nên cũng nghe thấy được.

Dĩnh Nghệ lại hỏi.

“Có được mua đồ chơi không ạ?”

A Dĩnh mỉm cười gật đầu: “Được, hôm nay bố sẽ mua hết những gì còn thích.”

Cậu bé vì thế thích thú la lớn.

Nhưng mà đến khi lên xe, không thấy mẹ đi theo thì Dĩnh Nghệ lại khó hiểu: “Tại sao mẹ không đi à?”

“Ừ, mẹ không đi. Mẹ bận rồi.” A Dĩnh thắt dây an toàn cho con.

Bên kia Dĩnh An cũng đã ngồi ngay ngắn thắt dây an toàn rồi.

Sở Nguyệt đứng bên cạnh xe mà nhìn hai con mà thần sắc trầm lặng, không nói lời nào.

Ông bà Triệu hơi lo lắng: “Một mình con trông được hai đứa không?”

A Dĩnh lễ phép nói: “Được.” Thế rồi chào ông bà xong thì lên xe rời đi.

Lúc xe đi rồi, tất cả quay lại vào trong, ông Triệu mới nói với Sở Nguyệt: “Sao con không đi chung đi? Đi một mình A Dĩnh lo cho hai đứa nhỏ như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận