Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bây giờ bên ngoài chỉ còn Thiệu Huy và Sở Nguyệt.

Hai người vẫn đứng tại chỗ nắm tay nhau, nhưng mà Sở Nguyệt bây giờ lại có gì đó gượng gạo, không còn thấy thoải mái như trước. Cô muốn rút tay ra nhưng không biết phải làm sao.

Thiệu Huy nhìn ra được ánh mắt nỗi niềm của cô, nhưng anh vẫn nắm lấy tay cô rất chặt.

Anh hỏi: “Sáng nay em gọi anh?”

Sở Nguyệt bối rối, khẽ nhìn anh nhưng rồi lại đưa mắt đi, không dám đối diện.

Cô gật đầu: “Sở Tiêu có kể, hôm qua anh tới tìm em.”

Ngưng một lúc, Sở Nguyệt lại khó xử nói: “Em bận hai đứa, nên không để ý điện thoại.”

Nãy giờ Sở Nguyệt cứ có vẻ tránh né, nhưng Thiệu Huy vẫn nhìn cô, một tấc cũng không rời.

Anh trầm mặc mấy giây rồi mới hỏi: “Tại sao lại không trả lời điện thoại của anh?”

Sở Nguyệt bắt đầu trở nên ấp úng, ngập ngừng mãi mà không biết trả lời ra sao nữa. Cô bối rối thì lại càng muốn rụt tay lại hơn, cổ tay vặn vẹo muốn thu về mà lúc này Thiệu Huy đột nhiên giật mạnh lại, hung dữ trước mặt cô nói: “Em có tin bây giờ anh hôn em giữa đường giữa phố không? Anh không ngại đâu. Sở Nguyệt, đừng làm thế với anh. Đừng đẩy anh ra.”

Sở Nguyệt chết lặng nhìn anh.

Qua một hồi, khi mà trái tim Sở Nguyệt nặng trĩu lại, lương tâm cô cũng bắt đầu dằn vặt.

Một nửa trong cô cắn dứt, một nửa còn lưu luyến. Sở Nguyệt cũng không có cách nào để quyết định được, thì đột nhiên trong nhà tiếng khóc của hai đứa trẻ vang lên.

Cả Sở Nguyệt và Thiệu Huy đều giật mình, lúc không phòng bị, Thiệu Huy thấy Sở Nguyệt quên hết cả sự tình rút tay ra khỏi tay anh, chạy vội vào nhà.

Lúc ấy không biết Dĩnh An với Dĩnh Nghệ nghe được A Dĩnh với ông Triệu nói chuyện thế nào, mà biết chuyện A Dĩnh sắp đi về, thế nên khóc xối xả.

Sở Nguyệt chạy vào thì đã thấy con khóc lóc dữ dội, Dĩnh An chạy đến nói với cô: “Mẹ ơi, đừng cho bố về. Mẹ ơi… bố về kìa.” Sở Nguyệt liền ôm lấy Dĩnh An.

Sở Tiêu vừa lúc từ nhà dì Chu đi ra, thì thấy Thiệu Huy đứng chôn chân nhìn vào trong nhà cô.

Sở Tiêu nghe được tiếng khóc, cả tiếng bố cô la mắng: “Bởi vậy mới nói, con người ta phải biết trân trọng những gì mình đang có được. Vợ chồng không sống được với nhau, chỉ khổ cho con.”

Sở Tiêu không hiểu gì cả, chạy vào nhà thì thấy cảnh này.

Dĩnh An với Dĩnh Nghệ khóc không ngừng, trong đó Dĩnh An là nức nở nhất, bà Triệu cũng ở một góc thậm thụt đứng khóc không dám đi tới bên cạnh.

Ông Triệu đứng quay lưng, hay tay chắp ở đằng sau, khí thế hằm hằm.

A Dĩnh ngồi trên ghế gục mặt, chống tay lên trán sầu não.

Sở Nguyệt thì ôm Dĩnh An, hai dòng nước mắt tuôn như mưa. Dĩnh Nghệ cũng đứng bên cạnh ôm lấy cô.

Dĩnh An cứ liên tục hỏi mẹ: “Sao mình không về cùng bố?”

Lúc Sở Tiêu bước vào thì kết thúc bằng câu của Sở Nguyệt trả lời Dĩnh An như này.

“Chúng ta về, chúng ta về nhà cùng nhau. Không ai phải xa nhau cả.”

Tất cả vì câu nói đó của Sở Nguyệt mà ngỡ ngàng quay ra nhìn.

Chỉ có Thiệu Huy đứng sau lưng Sở Tiêu là như đã chết, Sở Tiêu nhận ra liền quay lại, chỉ còn thấy một màu mắt lạnh lẽo vô hồn. Sau đó cô chưa kịp lên tiếng thì Thiệu Huy đã quay đầu rời đi.

Vì quyết định đó của Sở Nguyệt mà mọi chuyện trong nhà cũng đảo lộn, người vui người buồn, mỗi người một tâm trạng. Mà người vui ra mặt nhất chắc là A Dĩnh, lúc nào cũng tươi như hoa, chưa gì đã hớn hởn gọi điện về cho ông bà Dĩnh kể cho ông bà sẽ dẫn Sở Nguyệt và mấy đứa nhỏ về để cho hai ông bà chuẩn bị.

A Dĩnh còn ở lại thêm vài ngày nữa để chiều theo ý Sở Nguyệt được ăn tết cùng bố mẹ, mấy ngày cuối năm, hôm nào cũng dẫn mấy mẹ con Sở Nguyệt đi chơi.

Nhanh vù cái đến 30 tết.

Sở Tiêu năm nay đón tết với dì Chu.

Hai mẹ con cả một ngày bày biện bàn thờ cúng trời đất rồi cúng tổ tiên, cùng ăn bữa cơm tất niên với nhau, rồi đến tối với cùng xem chương trình chiếu tết trên sóng truyền hình.

Năm nay Chu Tẫn không ở nhà, Chu Tuyết lại ăn tết ở quê Hàn Hiên, nên dì Chu cứ nói may mắn là có Sở Tiêu không bà cũng buồn chết rồi.

Cả hai người tính gọi cho Chu Tẫn, mà không hiểu sao cả ngày hôm nay Sở Tiêu cũng không bằng cách nào liên lạc cho anh được.

Nơi Chu Tẫn đang ở, cách ở chỗ Sở Tiêu mất 7 tiếng đồng hồ. Lúc này chỗ Sở Tiêu đang là gần 10 giờ tối, thì ở Na Uy đang là gần 3h chiều. Có lẽ hôm nay Chu Tẫn có nhiều việc bận, Sở Tiêu an ủi dì Chu: “Rồi kiểu gì anh ấy cũng gọi cho mẹ thôi.”

Dì Chu cũng tự hiểu chuyện, khua khua tay: “Thôi đừng gọi, để cho thằng bé làm việc đi. Mẹ chỉ muốn hỏi xem bên ấy đón tết thế nào thôi.”

Sở Tiêu nghe vậy ngồi bên cạnh kể lể mấy chuyện Chu Tẫn có tâm sự với cô, nói ở bên đấy cả anh và lão Lâm cũng mua chút đồ ăn để chuẩn bị cho đêm giao thừa, vì không có gì cả, nên cả hai cũng tự đón giao thừa một mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận