Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có một đêm, Sở Tiêu đói bụng không ngủ được nên đi xuống dưới nhà bếp, bỗng phát hiện ra Sở Nguyệt cũng đang lén lút ăn đêm dưới này.

Sở Nguyệt thấy cô thì như có tật giật mình, lấm la lấm lét bỏ đồ ăn đấy rồi đi lên phòng.

Bắt đầu từ hôm đấy, không hiểu sao Sở Tiêu rất hay để ý Sở Nguyệt. Cô cứ thấy Sở Nguyệt có gì đó khác lạ hơn bình thường.

Sở Nguyệt gần đây cũng mới ra toà giải quyết xong giấy tờ li hôn, dành được quyền nuôi con, và tiền chia tài sản cho mình. A Dĩnh cũng chịu chu cấp đầy đủ cho hai đứa nhỏ, cuộc li hôn diễn ra êm đẹp, mà không hề có xích mích gì hết.

Nghe đâu người phụ nữ A Dĩnh đang quen cũng đã sinh con gái đầu lòng rồi, nên giờ cũng không còn tư tưởng gì tới Sở Nguyệt nữa.

Sở Tiêu nghĩ Sở Nguyệt sau li hôn sẽ hoàn toàn như một người mới lạ, sống thoải mái hơn, nhưng mà dường như không phải. Mọi thứ đều đi ngược lại, từ lúc li hôn Sở Nguyệt rất hay trầm mặc, còn như có vẻ đang lo lắng điều gì.

Sở Tiêu phát hiện ra sự thật là lúc buổi tối cô đi vào trong phòng thăm hai đứa nhỏ thì nhìn thấy Sở Nguyệt vừa tắm xong, đang đứng mặc đồ.

Sở Nguyệt nhận ra cô đi vào liền vội vàng che người lại, nhưng lúc ấy Sở Tiêu đã kịp nhìn thấy bụng Sở Nguyệt, rõ ràng nhìn giống hệt như cô.

Vậy mà mấy tháng nay bằng một cách nào đấy mà Sở Nguyệt che được nó, không một ai biết Sở Nguyệt mang bầu hết.

Sở Tiêu bàng hoàng hỏi: “Chị có bao lâu rồi?”

Sở Nguyệt biết không giấu được nữa, nên thừa nhận nói: “Bằng của em.”

Sở Nguyệt cũng đã tự đi khám vài lần.

“Từ lúc nào? Của ai?” Sở Tiêu rối một nùi.

Ban đầu Sở Tiêu liền nghĩ là của A Dĩnh, nhưng Sở Nguyệt nói không phải, ngày đó A Dĩnh ở đây, cô chưa từng cho anh ta động vào người một lần nào hết.

Sở Nguyệt kể là lần duy nhất đi chơi với Thiệu Huy, đêm đó hai người đã ở bên nhau.

Sở Tiêu thật sự muốn khóc mà không thành lời, chuyện lớn như vậy mà Sở Nguyệt không chịu nói, đã vậy còn âm thầm chịu đựng một mình. Vậy mà những lúc Sở Tiêu được tất cả mọi người quan tâm, chăm sóc, Sở Nguyệt đứng một bên không biết đã tủi thân nhường nào.

Sở Tiêu trách chị một hồi, không được lại hỏi.

“Vậy giờ chị tính sao?”

Sở Nguyệt cứ im lặng, Sở Tiêu bức bối khó chịu đang định đứng lên, kêu là đi gọi Thiệu Huy để nói cho anh ta biết thì bị Sở Nguyệt ngăn lại, xin cô đừng nói cho ai hết.

Thiệu Huy mới đây đang tìm hiểu một người khác rồi, Sở Nguyệt còn bắt gặp một vài lần anh đưa người ta về nhà. Thế nên cuộc sống bây giờ cô không muốn gây phiền tới anh.

“Chính tính tự nuôi đứa trẻ.” Sở Nguyệt chắc nịch nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận