Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha ha ha, Trần Tư Duy, cậu sao có thể nói ra chân tướng vậy chứ?”

“…..”

Thiếu niên bị bọn họ nói là cu li tìm tới cửa lúc này đang đứng ở hành lang, trên mặt có ý cười nhàn nhạt, hỏi: “Thầy, có chuyện gì ạ?”

Chủ nhiệm lớp giơ tay lên, chỉ vào Thẩm Vân Hề đang đứng ở cửa văn phòng phía xa, nói với anh: “Em đi xuống tầng một giúp học sinh mới bê một cái bàn lên lớp.”

Thành Ngự đi phía sau thầy Trần, nghe vậy, mí mắt nhấc lên nhìn qua, ý cười trên mặt nhạt đi không ít.

“Vâng.”

Thầy Trần đưa người tới gần, chỉ Thành Ngự ở phía sau dặn dò với Thẩm Vân Hề: “Thẩm Vân Hề, em đi theo Thành Ngự lấy ghế đi.”

Nam sinh đứng ở phía sau chủ nhiệm lớp rất cao, cao hơn thầy chủ nhiệm một cái đầu, Thẩm Vân Hề giương mắt nhìn một cái, rồi gật đầu ngoan ngoãn: “Vâng ạ.”

Chủ nhiệm lớp đi vào văn phòng, Thành Ngự bước đi, không nói một lời xuống lầu.

Thẩm Vân Hề cố ý để cậu đi trước vài bước rồi mới theo sau, rũ mắt nghiêm túc nhìn cầu thang.

Gầm cầu thang do các lớp thay phiên nhau quét dọn nên không bẩn.

Thành ngự đầy cửa ra, mặt đất rất sạch sẽ, chỉ là bàn ghế đã đặt ở đây khoảng hơn một tháng.

Cậu nhíu mày, ghét bỏ thổi một hơi trên mặt bàn, thoáng chốc bụi bặm bay lả tả trong không khí.

Thành Ngự theo bản năng lùi lại phía sau tránh ra, Thẩm Vân Hề không kịp chuẩn bị, bị cậu giẫm vào chân một cái, đau đến cúi đầu khẽ rên một tiếng.

“Xin lỗi.” Thành Ngự thực mau liền nhấc chân lên, xin lỗi một cách lãnh đạm, nghe vào trong tai Thẩm Vân Hề cũng biết là không có chút thành ý nào.

Người này có chút lạnh nhạt, Thẩm Vân Hề cũng không sợ, chỉ là cảm thấy chiều cao của đối phương với cô mà nói quá có tính áp bách.

Là một người có chiều cao hữu hạn, trong lòng cô thật sự có chút không được tự nhiên.

Cô giật giật ngón chân bị giẫm đau, thần sắc khôi phục bình thường.

Tầm mắt Thẩm Vân Hề lệch về một bên, nhìn thấy bên cạnh bàn có một cái giẻ lau, cô cầm lấy rồi mới mở miệng nói: “Cậu đừng thổi, để tôi dùng giẻ ướt lau.” Sau đó liền đi về phía phòng vệ sinh ở bên cạnh.

Làm quen

Thẩm Vân Hề trở về còn chưa tới một phút, trong đó đã không còn người.

Có lẽ là đi vệ sinh, Thẩm Vân Hề không suy nghĩ nhiều, cúi đầu chuyên chú lau bàn ghế.

Sau khi lau sạch sẽ, không biết Thành Ngự đã trở lại chưa, vừa quay đầu liền nhìn thấy Thành Ngự đang cúi đầu, hai tay đút túi tựa vào khung cửa.

Cũng thật cao nha!

Còn chưa đứng thẳng, đỉnh đầu cũng chỉ cách khung cửa phía trên một đoạn ngắn.

Hai chân dài thẳng tạo thành góc độ đẹp – một góc tù một góc nhọn. Đường cong sườn mặt sạch sẽ lưu loát, ngũ quan anh đĩnh, cả người từ trên xuống dưới lộ ra chút không kiềm chế được.

Tiếng vang nhỏ biến mất, Thành Ngự quay đầu, đối diện với ánh mắt của cậu, Thẩm Vân Hề lập tức phản ứng lại, hai tay cầm ghế lên nói: “Tôi lau xong rồi.”

Thành Ngự lười nhác đi tới, vươn tay phải về phía Thẩm Vân Hề.

Thẩm Vân Hề giật mình, hiểu ý, nói: “Cậu bê bàn là được rồi.”

Dừng một chút, cô muốn nói cảm ơn, lời nói lại bị động tác của cậu làm nghẹn ở yết hầu.

“Nói nhiều thật.”

Lần đầu tiên bị người ta chê nói nhiều, Thẩm Vân Hề có chút ngốc.

Giọng nói Thành Ngự nhàn nhạt, không muốn nhiều lời, trực tiếp đoạt lấy ghế trong tay cô, để lên mặt bàn, sau đó bê cả ghế cả bàn lên.

Sức lực của thiếu niên lớn, Thành Ngự vừa kéo một cái, Thẩm Vân Hề không bao lâu liền buông ghế ra.

Thành Ngự hành động rất nhanh, đi phía trước, Thẩm Vân Hề nâng bước nhanh chóng đuổi kịp, nhưng chân cậu dài bước lớn, không tới vài bước liền ném Thẩm Vân Hề ở phía sau, thế nào cũng không theo kịp.

Cô nhìn bóng dáng của Thành Ngự, hai chữ cảm ơn đã ấp ủ nghẹn ở đầu lưỡi, như là đang tìm thời cơ hợp lý nhất để nói ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận