Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bắt đầu học từ khi nào?”

“Hình như là từ lúc học tiểu học.” Thành Ngự ngẩng đầu nhớ lại, “Tớ và Trần Tư Duy cùng đi học ở võ quán Tae Kwon Do của anh họ cậu ấy. Cảm thấy học rất thú vị, bạn bè trong đó cũng nhiều, cho nên tớ và cậu ấy không có việc gì liền chạy tới võ quán….. Sau này liền quen biết Hạng Cần, nhưng cậu ta vừa lười biếng cũng không nghiêm túc học, mới bị đánh một chút đã ồn ào không muốn đi nữa….” Thành Ngự nhớ tới cảnh tượng lúc đó, lắc đầu bật cười.

Thẩm Vân Hề cũng cười theo, “Học lâu như vậy cậu nhất định rất lợi hại.”

Lần đầu tiên được cô khen, cảm giác này giống như được trở về lúc ngày trước đánh bại được đối thủ, sung sướng không nói thành lời.

Trong mắt Thành Ngự tràn đầy ý cười, cúi đầu nhìn cô, “Cậu muốn học?”

“Tớ đã từng học qua.”

“Ồ?” thành Ngự có chút kinh ngạc, ánh mắt dạo qua một vòng trên người cô.

Thẩm Vân Hề biết bản thân mình lùn, bị nhìn có chút không được tự nhiên, nói: “Thật đó, tối hôm qua tớ còn dùng chân đá tên kia một cái.”

Mày Thành Ngự nhăn lại, “Có bị thương chỗ nào không?”

Không ngờ tới cậu buột miệng thốt ra chính là lời quan tâm, Thẩm Vân Hề ngẩn ra hai giây, lắc đầu, “Không có.”

Thật ra là có, tối hôm qua cô đá không chuẩn, cổ chân hình như đụng phải xương cốt của tên đàn ông kia, ngày hôm sau có hơi đau, cũng may là chỉ bị nhẹ, còn có thể chịu đựng.

Mày Thành Ngự giãn ra, “Không bị thương thì tốt rồi.”

“Tuy học không lâu lắm nhưng vẫn có chút trình độ.” Thẩm Vân Hề nửa nói giỡn.

Nhìn dáng vẻ sinh động đáng yêu này của cô, khóe mắt Thành Ngự treo ý cười, “Vậy cậu có muốn thử hai chiêu với tớ không?”

Gì cơ? Hai chiêu của cô sao có thể so được với cậu? Thẩm Vân Hề bĩu môi: “Tớ cũng đánh không lại cậu.”

Thành Ngự rất có hứng thú cổ vũ, “Tớ nhường cậu mấy chiêu…. Thử xem?”

“Thật sự nhường?”

“Cậu muốn thì thử.”

Thử thì thử, Thẩm Vân Hề thầm nghĩ trong lòng.

Hai người chọn một nơi bằng phẳng, chuẩn bị xong tư thế.

“Cậu không cất sách đi sao?”

“Như vậy là được, dù sao cũng không cần dùng nhiều lực lắm.”

Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ, còn có chút phóng đãng, rõ ràng căn bản không để cô vào trong mắt, Thẩm Vân Hề đoán cậu chỉ phòng ngự không tiến công.

Thành Ngự lợi hại như vậy, phòng ngự hẳn là cũng rất mạnh, cho nên Thẩm Vân Hề không chút cố kỵ nâng chân lên, uốn gối đá về phía Thành Ngự.

“Ui….” Bụng bên trái Thành Ngự ăn một cú đá của Thẩm Vân Hề, cậu thấp giọng hút một hơi.

Tiếng đá trúng vang lên làm Thẩm Vân Hề kinh ngạc, có chút phản ứng không kịp.

Tay Thành Ngự còn đang ấn bụng, Thẩm Vân Hề luống cuống, vội tiến lên sốt ruột hỏi: “Thật xin lỗi….. Tớ không nghĩ tới….. Cậu, cậu không sao chứ?”

Thành Ngự lộ ra nụ cười nhàn nhạt, “Không có việc gì, cậu đá rất có lực.”

Thẩm Vân Hề cảm thấy nụ cười này vô cùng miễn cưỡng, biết bản thân gần như dùng toàn bộ sức lực, trong lòng không khỏi càng nóng nảy, vội vàng kéo tay cậu ra, “Có phải rất đau không? Để tớ xem…..”

Một khắc áo đồng phục trắng sắp bị nhấc lên kia, tim Thành Ngự đột nhiên đập nhanh hơn một chút, cậu nắm lấy tay Thẩm Vân Hề, biểu tình trên mặt nháy mắt cũng quên ngụy trang.

“Cậu xác định muốn xốc áo tớ lên xem?”

Thẩm Vân Hề sửng sốt, khóe môi Thành Ngự cong lên, cười có chút ngả ngớn, còn có một tia trêu cợt, trong lòng cô lập tức hiểu ra, mặt nóng lên, lập tức rút tay lại.

“Cậu giả vờ!”

Thẩm Vân Hề lập tức quay đầu bước đi.

“Tức giận rồi?” Thành Ngự thấy cô bước đi, chân dài bước đuổi theo muốn nhận sai, nhưng dáng vẻ tức giận của cô vô cùng đáng yêu, đầu nhỏ khẽ đung đưa, đôi mắt đào hoa xinh đẹp không thèm nhìn cậu, đôi môi no đủ bất mãn mà dẩu lên, thật là khiến người ta nhịn không được lại muốn trêu chọc cô.

Thành Ngự xác thực cũng làm như vậy.

Cậu cúi sát vào cô, nói “Đừng tức giận, vừa rồi một cú đá của cậu thật sự có chút đau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận