Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Tư duy bị đáng gãy suy nghĩ, lấy ánh mắt ‘thiểu năng trí tuệ’ trừng Hạng Cần một cái, “Giờ cậu mới phát hiện?’

“Không phải chứ!” Vẻ mặt Hạng Cần kinh ngạc, “Thật sao? Là ai thế?”

“Tự cậu quan sát đi.” Trần Tư Duy lộ ra biểu tình ‘cậu thật không có đầu óc’ rồi cầm bút tiếp tục giải đề toán học vừa bị đánh gãy, không thèm để ý tới Hạng Cần nữa.

“Che che giấu giấu, nói sẽ chết sao?” Hạng Cần thấp giọng mắng một câu, mắt trộm ngắm từng cử chỉ của Thành Ngự, đầu óc bắt đầu suy nghĩ.

Hạng trinh thám online, không có án nào không thể phá!

Nhưng không đợi Hạng Cần tìm ra manh mối, chân tướng liền đưa tới cửa.

Còn 5 phút nữa là tan học, Hà Hủ đột nhiên cảm giác bụng không thoải mái, có lẽ là do sáng nay cô ăn quả trứng luộc trong nước trà kia.

Hà Hủ chọc vào lưng Thẩm Vân Hề, nhờ cô tan học lấy giúp mình một bình nước ấm.

Vừa tan học, Hà Hủ liền vội vàng chạy tới phòng vệ sinh.

Nước ấm ở cuối phòng học, Thành Ngự lại ngồi ở bàn cuối, Thẩm Vân Hề muốn lấy nước nhất định phải đi qua chỗ cậu ngồi, gần đây trốn tránh cậu nên Thẩm Vân Hề cũng uống ít nước, nếu thật sự quá khát thì cũng rủ Hả Hủ đi lấy cùng mình.

Hiện giờ được cậu ấy nhờ, Thẩm Vân Hề không thể không đi.

Một bước, hai bước, khoảng cách tới càng gần Thành Ngự, Thẩm Vân Hề đột nhiên khẩn trương, bực bội thầm mắng bản thân, cần gì phải chú ý Thành Ngự vậy chứ, chỉ là đi lấy nước ấm thôi mà!

Thẩm Vân Hề thở ra một hơi dài, hơi cúi đầu, nhìn chăm chú mặt sàn, chân bước đi nhanh.

Một chiếc chân dài tùy ý ngăn ở giữa đường.

Tư thế nhìn là biết cố ý.

Đôi giày trắng này có chút quen mắt.

Thẩm Vân Hề giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.

Chủ nhân của đôi chân dài đang chặn đường còn không phải là Thành Ngự sao?

Khuỷu tay Thành Ngự dựa vào bàn, chân trái nhẹ nhàng như vô tình duỗi chân, trên mặt không có biểu tình gì, nhưng đôi mắt đen nhánh lại nhìn cô chằm chằm, bên trong hàm chứa đầy ý cười trêu đùa, giống như thổ phỉ trên núi chặn lại cô nương đang qua đường, vừa muốn cướp tiền cũng muốn đùa giỡn một phen.

Mặt Thẩm Vân Hề nóng lên, muốn tốc chiến tốc thắng, cố gắng bình tĩnh nhìn mặt sàn.

“Nhường đường một chút.”

Chân không nhúc nhích.

Thẩm Vân Hề lại ngước mắt nhìn qua, đôi mắt đào hoa xinh đẹp có một tia bực bội, yên lặng nhìn cậu, “Tránh ra.”

Thành Ngự nhìn cô không chớp mắt, chân dài lười biếng thu lại.

Thẩm Vân Hề đi qua, mở chốt lấy nước ấm, cảm giác được tầm mắt quét qua quét lại trên lưng mình, tay cầm chai nước không khỏi run lên.

Xoay người muốn quay lại chỗ ngồi, tầm nhìn của Thẩm Vân Hề không chịu khống chế mà mở rộng tới chỗ Thành Ngự.

Quả nhiên, là cậu vẫn luôn đang nhìn cô.

Thẩm Vân Hề lặng lẽ thở ra một hơi, đi càng nhanh hơn, khi sắp đi qua người nào đó, đột nhiên bàn tay bị nhéo một chút.

Tâm Thẩm Vân Hề run lên, kinh ngạc nhìn về phía cậu.

Sắc mặt Thành Ngự vẫn như thường, trong đôi mắt chứa ý cười ôn nhu.

Trở lại chỗ ngồi, suy nghĩ vẫn còn đang bay, Thẩm Vân Hề mở tay ra, vài giây sau lại nắm chặt lại.

Trong lòng cô hoảng loạn, các loại cảm xúc hỗn độn, có chút ngọt ngào, cũng có chút hoảng sợ.

Thật là, lỡ bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?

Hạng Cần lần đầu tiên làm trinh thám đã vô cùng may mắn, vừa vặn nhìn thấy một màn này.

Thích (hơi H)

Cmn!!!

Cậu vừa nhìn thấy gì!

Thành Ngự đùa giỡn nữ sinh!

Thành Ngự đùa giỡn tiểu loli đáng yêu!

Thật không biết xấu hổ, còn sờ tay tiểu loli, người ta có đồng ý sao?

Tiểu loli hình như cũng không tức giận?

Mẹ nó!

Hai người này ở bên nhau từ bao giờ?! Vậy mà cậu lại không biết?

Trong đầu Hạng Cần đang có làn đạn điên cuồng bay qua, suýt chút nữa cậu đã hét lên!

Cậu cần phải bình tĩnh một chút, cẩn thận load tin tức này….

Bên này nội tâm Hạng Cần đã loạn thành một đống rác, bên kia Thành Ngự lại vô cùng sung sướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận