Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quy đầu cực đại để ở huyệt khẩu, dục vọng của Thành Ngự từng chút đâm vào bên trong.

Đường đi trong hoa huyệt vô cùng hẹp, tầng tầng lớp lớp mị thịt siết lấy côn thịt làm cậu tiến không được lui cũng không xong.

Cậu cúi vào bên tai Thẩm Vân Hề nhẹ dỗ dành, hơi thở nóng rực cùng với giọng nói trầm thấp quanh quẩn bên tai, “Hề Hề, thả lỏng, đừng kẹp chặt như vậy…..”

Đồ vật thô dài hơn ngón tay rất nhiều dần tiến vào thân thể, cảm giác trướng trướng khiến Thẩm Vân Hề kinh hoảng, cô vô thố ôm lấy eo Thành Ngự, môi đỏ bừng mím lại.

Thả lỏng đâu có dễ dàng như thế?

Lần đầu tiên thân mật như vậy khiến cô khẩn trương tới mức tim đập loạn xạ, thân thể cũng căng chặt.

Nơi khiến người ta mất hồn càng ngày càng chặt, Thành Ngự bị kẹp có chút đau, bàn tay nắm chặt lấy mắt cá chân Thẩm Vân Hề kéo sang hai bên, quy đầu lại đâm sâu vào hoa huyệt một chút.

“A….” Giữa hai chân truyền tới cảm giác hơi trướng đau, mày Thẩm Vân Hề nhăn lại.

Quá chặt, xúc động muốn va chạm dưới thân dâng lên như thủy triều, Thành Ngự cắn răng, không thể nhẫn nại được nữa, thấp giọng dỗ dành cô, “Hề Hề, nhịn một chút, tớ muốn đi vào.”

Thành Ngự cúi đầu chặn môi cô lại, cùng lúc đó, cự vật dùng sức đâm mạnh vào.

“A!” Trong nháy mắt bị phá thân, cảm giác xé rách vô cùng đau đớn truyền khắp toàn thân, Thẩm Vân Hề khóc ra tiếng, “Ô….. Đau…..”

Mày thiếu nữ đã nhăn lại, lông mi ướt át dính nước mắt, từng giọt nước mắt như những viên trân châu trong suốt không ngừng chảy xuống.

Thành Ngự dừng lại động tác, yêu thương hôn lên đôi môi đỏ thắm, hôn lên giữa mày cô, hôn lên chóp mũi…. Cuối cùng từng chút một hôn lên những giọt nước mắt.

“Hề Hề, bảo bối của tớ…..”

Thanh âm khàn khàn vô cùng ôn nhu, Thẩm Vân Hề trong đau đớn nghe được giọng nói ôn nhu dỗ dành của Thành Ngự, cảm nhận được từng nụ hôn của câu, đột nhiên có loại cảm giác ỷ lại mãnh liệt, nội tâm lần đầu tiên không hề giữ lại chút gì rộng mở chào đón cậu vào.

Tay cô ôm lấy cổ Thành Ngự, đem mặt nhỏ dán lên cổ cậu, nức nở ủy khuất, “Thành Ngự, đau quá…..”

Giọng nói cũng mềm mại như da thịt của cô, dáng vẻ nhu nhược đáng thương như muốn được an ủi, muốn ôm, muốn hôn một cái.

Thành Ngự mềm lòng, nhưng cự vật dưới háng cũng càng thô cứng.

Tay Thành Ngự trìu mến vỗ về sau cổ cô, để cô cùng mình càng dán chặt vào nhau, thấp giọng an ủi, “Ngoan, đợi một lát rồi sẽ không đau nữa.”

Cảm thấy u kính đã ướt hơn rất nhiều, đầu Thành Ngự rời xuống, ngậm lấy đầu vú đã dựng đứng, hàm răng không nhẹ không nặng gặm cắn, một tay chống giường, một tay xoa bóp một bên vú còn lại, dưới thân bắt đầu chậm rãi ra vào.

“Ưm…..” Thân thể Thẩm Vân Hề bị động tác của cậu làm cho nhẹ nhàng rung động, cảm giác đau đớn xé rách vẫn còn tồn tại, nước mắt còn treo ở đuôi lông mi, “Quá trướng….. Cậu đừng nhúc nhích…..”

“Còn đau không?” Thành Ngự nâng đầu từ trước ngực cô lên, trên khuôn mặt góc cạnh đã ra một tầng mồ hôi mỏng, cậu nhìn chăm chú vào cô, cự vật dưới thân vẫn đang chậm rãi di chuyển, “Có phải đã tốt hơn nhiều rồi không?”

Góc độ này khiến cho Thành Ngự có thêm vài phần gợi cảm, ngũ quan thâm thúy như điêu khắc, cơ bắp trên cánh tay rõ ràng, cực kỳ có mị lực.

Mắt Thẩm Vân Hề mê loạn, thân thể dần bị một loại cảm giác kỳ dị thay thế.

Cô có chút hoảng sợ, ngón tay không có chỗ dựa nên đành véo thịt trên eo sườn cậu.

Thành Ngự biết cảm giác đau của cô đã không còn, ý chí chiến đấu dưới thân sục sôi, không muốn nhẫn nại thêm một phút một giây nào nữa.

Cậu buông nhũ thịt ra, nắm chặt vòng eo tinh tế của cô, côn thịt thô tráng mất khống chế mà hành quân mạnh mẽ trong hoa huyệt.

“A…..” Hoa huyệt yếu ớt bị va chạm mạnh mẽ, cảm giác đau đớn cùng một cảm giác khác lạ cùng tồn tại, trong thống khổ lại có chút sung sướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận