Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huyệt thịt màu đỏ cũng bị kéo ra bên ngoài một chút, tiếp theo lại bị chọc trở về trong hoa huyệt, côn thịt bị mị thịt hoàn toàn bao lấy, cảm giác kia cực kỳ sảng khoái khiến Thành Ngự muốn càng nhiều.

“Nhẹ….. Nhẹ chút…… A……” Công kích của cậu quá mạnh mẽ, Thẩm Vân Hề chịu không nổi, tay nắm chặt lấy cơ bắp trên vai cậu.

Thành Ngự thích nghe thấy tiếng rên rỉ mất lý trí của cô, động tác đưa đẩy càng mạnh hơn, “Bảo bối, rên lớn tiếng một chút.”

Thẩm Vân Hề vừa rên rỉ vừa thở dốc, nghe thấy Thành Ngự nói lời thô tục, xấu hổ nhấp môi chặt lại không lên tiếng.

Tiểu huyệt ướt nóng co chặt, Thành Ngự khẽ hít một hơi, phát hiện cô cực kỳ mẫn cảm với lời thô tục mình nói ra, côn thịt mạnh mẽ đâm thọc, càng ngày càng mạnh, càng ngày cang sâu, hai con thỏ trắng trước ngực cô theo động tác của cậu mà không ngừng nảy lên, Thành Ngự càng làm càn, “Nơi này của Hề Hề thật chặt, rên lớn tiếng một chút, hửm?”

Âm cuối kia kết hợp với côn thịt đâm sâu vào hoa huyệt một cái.

Nơi mẫn cảm nhô lên liên tục bị đỉnh vào, xương cùng bốc lên cảm giác tê mỏi, theo động tác không ngừng của Thành Ngự mà tràn ra khắp cơ thể, Thẩm Vân Hề giống như cá mất nước, cơ thể căng chặt, đầu ngón tay ghim vào da thịt Thành Ngự.

“A….. Thành Ngự….. A…..”

Khoái cảm như thủy triều mãnh liệt bao phủ toàn bộ ý thức, đầu óc Thẩm Vân Hề trống rỗng, bụng nhỏ co rút vài cái, một đợt mật dịch trào ra, tưới thẳng lên côn thịt thô tráng.

Mật huyệt cũng co rút lại, đường đi vốn đã nhỏ hẹp nay càng chặt chẽ, dưới thân cảm giác sướng không thể tả nổi, vài giọt mồ hôi của Thành Ngự rơi lên ngực Thẩm Vân Hề.

Thành Ngự cố gắng khống chế cảm giác muốn bắn tinh, hông căng chặt đâm chọc mạnh mẽ vài cái, cuối cùng cổ họng phát ra một tiếng hừ nhẹ, eo đâm sâu vào, bắn ra tinh dịch.

Trong không khí lúc này toàn là hương vị tình dục cùng với tiếng thở dốc của nam nữ.

Lần thứ hai của Thành Ngự lâu hơn nhiều so với lần đầu tiên, động tác cũng tàn nhẫn hơn, Thẩm Vân Hề bị đâm toàn thân xụi lơ, mắt nhắm lại, mệt đến mức chỉ muốn ngủ luôn.

Thành Ngự bế cô vào bồn tắm rồi quay lại thu dọn khăn trải giường, ném vào máy giặt, thay cái mới.

Đã sắp một giờ sáng, hy vọng khăn trải giường khô nhanh chút, buổi sáng mẹ cậu sẽ trở về.

Thành Ngự nhanh chóng dọn dẹp tất cả xong xuôi, ôm Thẩm Vân Hề đã vô cùng mệt mỏi đi vào giấc ngủ.

Một đêm hoang đường, sáng sớm hôm sau đồng hồ sinh học đã bãi công, Thẩm Vân Hề suýt chút nữa không dậy nổi, nếu không phải Thành Ngự gọi chắc cô có thể ngủ tới trưa luôn.

Thẩm Vân Hề ngồi dậy, cảm giác eo nhức chân đau, cô cực kỳ thong thả di chuyển xuống giường, vừa mới đi xong đôi dép lê để đứng lên, giây tiếp theo chân liền mềm, cả người không chút sức lực mà ngồi trở lại mép giường.

“Làm sao vậy?” Thành Ngự khom lưng bế cô lên, “Còn đau?”

“Cậu còn không biết xấu hổ mà hỏi?” Thẩm Vân Hề hung dữ trừng cậu một cái, cô thành như vậy còn không phải do cậu làm sao?

Tối hôm qua cậu làm bao lâu, hai tay cậu ấn đầu gối cô cố định bấy lâu.

Nhớ tới tư thế mắc cỡ tối qua, mặt Thẩm Vân Hề đỏ lên cúi đầu không nói nữa.

Thành Ngự thấy dáng vẻ thẹn thùng đáng yêu này của cô lại nhớ tới tối qua cô dưới thân cậu thừa hoan thế nào, hạ thân có chút ngo ngoe rục rịch.

Thành Ngự cố gắng áp chế cảm giác này, đưa Thẩm Vân Hề tới phòng vệ sinh rửa mặt.

Sáng tinh mơ đúng là thời điểm mẫn cảm, nếu không phải còn đi học, cậu nhất định sẽ lôi kéo cô vận động sáng sớm một lần.

Hai người sau khi ăn xong bữa sáng, Thành Ngự bảo Thẩm Vân Hề chờ một lát, sau đó cô liền thấy cậu lấy chiếc xe đạp trong gara ra.

Sáng sớm mùa đông trời vẫn âm u, gió lạnh thổi tới từng cơn.

“Lên xe.” Chân phải Thành Ngự chống trên đất để giữ cho xe không đổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận