Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hà Hủ đa tài đa nghệ cũng vậy.

“Tớ không có sở trường gì đặc biệt, hơn nữa cũng không thích lên sân khấu biểu diễn lắm.” Thẩm Vân Hề ngưng giải đề, quay xuống nói chuyện với Hà Hủ, nhưng trong tay vẫn cầm theo quản bút.

“Tớ còn đang muốn biểu diễn cùng cậu đó.” Miệng Hà Hủ dẩu ra, trên mặt là biểu tình bi thương, “Sau này sợ là không còn cơ hội rồi.”

Thẩm Vân Hề mỉm cười an ủi Hà Hủ, “Không sao, tớ xem cậu biểu diễn là được rồi. Khả năng ca hát cùng nhảy múa của cậu tốt như vậy rất thích hợp đơn ca độc vũ, nếu để tớ lên biểu diễn cùng nhất định sẽ kéo chân sau của cậu, rất mất mặt đó.”

“Sao có thể?” Hà Hủ thấy cô tự nói bản thân như vậy, mày nhăn lại, không dám gật bừa.

“Tớ rất muốn xem tiết mục biểu diễn của cậu, để tớ phụ trách cổ vũ cậu dưới khán đài nha.” Thẩm Vân Hề tiếp tục an ủi, “Nếu không thì để tớ tặng hoa cho cậu?”

Hà Hủ cuối cùng cũng nhoẻn miệng cười, “Được đó, đến lúc đó xem Thành Ngự có ghen hay không!”

Mỗi lần Hà Hủ nhắc tới Thành Ngự, trên mặt Thẩm Vân Hề liền xuất hiện một rặng mây đỏ ửng.

“Cậu chỉ biết trêu chọc tớ!”

Thấy Thẩm Vân Hề xoay người tiếp tục giải đề, Hà Hủ biết cô thẹn thùng, ngón tay chọc vào lưng cô, “Này, Thành Ngự nhà cậu có biểu diễn tiết mục nào không? Cậu ấy bình thường điệu thấp như vậy mà còn có nhiều nữ sinh tới tỏ tình, nếu cậu ấy mà lên biểu diễn thì tình địch của cậu tăng lên một lượng lớn cũng chỉ là chuyện trong giây lát thôi đó.”

Ngòi bút bỗng dưng ngưng lại, vài giây sau lại tiếp tục di chuyển trên giấy.

“Chuyện này thì liên quan gì tới tớ.”

“Được được được, không liên quan tới cậu.” Hà Hủ cười nói, “Dù sao Thành Ngự nhà cậu trong mắt chỉ có mình cậu, dù có 3000 tình địch cũng không sợ.”

Tiệc tất niên hôm nay, toàn bộ học sinh cao tam đề vô cùng hưng phấn, náo nhiệt ồn ào.

Khán đài không còn chỗ ngồi.

Tiệc tất niên bắt đầu, người chủ trì lên sân khấu, đa số học sinh đều có chút mất hứng, vì thế một rừng đầu người rậm rạp bắt đầu nhấp nhổm.

Khi tiết mục biểu diễn bắt đầu, đầu người chen chúc cuối cùng cũng an phận, nhìn vào sân khấu nghiêng tai lắng nghe.

Sau khi mấy tiết mục biểu diễn xong, lại tới thời gian người chủ trì lên sân khấu.

Thẩm Vân Hề ngồi ở khu vực lớp mình, lúc này người xung quanh cô không phải đang nói chuyện thì cũng đang chơi điện thoại, mà bên phải cùng bên trái cô tuy là bạn học trong lớp nhưng tiếp xúc rất ít, cũng không quen thuộc lẫn nhau.

Trong đó có một nữ sinh tên Văn Văn, vô cùng cố gắng trong học tập, nhưng tính cách khá hướng nội, còn ít nói hơn cả cô.

Thẩm Vân Hề cũng không phải người có tính chủ động, hai người ít nói ngồi cạnh nhau nên cũng không nói câu nào.

Thẩm Vân Hề cơ hồ là không đem điện thoại tới trường, lúc này cô ngồi dựa vào ghế nhìn người chủ trì trên sân khấu, cảm thấy có chút nhàm chán.

Ánh đèn le lói, dưới khán đài là một mảnh mờ ảo, cũng không biết Thành Ngự đang ở đâu.

Hỏi chuyện

Cũng may đã tới tiết mục biểu diễn của Hà Hủ.

Trên sân khấu, tiếng nhạc vang lên, ánh đèn sáng ngời chiếu lên người mỹ nhân cổ trang, trong làn khói mờ ảo, váy trắng nhẹ bay bay…..

Hà Hủ rất đẹp, dáng múa càng đẹp hơn.

Thẩm Vân Hề chăm chú nhìn, trong đôi mắt chứa đầy sự vui vẻ cùng kiêu ngạo, còn có một tia hâm mộ.

Không chỉ mỗi Thẩm Vân Hề chăm chú xem, bạn học trên khán đài, đặc biệt là nam sinh, mỗi người đều tinh thần phấn chấn, thân thể theo bản năng hướng về phía trước nhìn Hà Hủ không chớp mắt.

Hà Hủ vốn định nhảy Street Dance, nhưng bây giờ trời quá lạnh, cô lại là người rất sợ lạnh, nếu để cô mặc mấy bộ đồ ngắn để nhảy thì cô có thể sẽ vừa nhảy vừa run bần bật trên sân khấu mất.

Thẩm Vân Hề lúc ấy bị lời này chọc cười, ngẫm lại cũng cảm thấy đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận