Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A…. Cậu…. Thích cậu…..”

“Tớ là ai?”

“Là ưm…. Thành Ngự…. Tớ thích Thành Ngự…..”

“Cậu có rời bỏ tớ không?”

“Không…. Sẽ không….” Thẩm Vân Hề nhịn không được ngẩng đầu hôn lên cằm và yết hầu Thành Ngự, “Cậu có rời bỏ tớ không?”

Thành Ngự dùng sức đâm thọc vào tiểu huyệt, hung hăng đâm mạnh vào chỗ sâu bên trong, mắt cậu khóa chặt mắt cô, như muốn xoáy sâu vào nhìn thấy những gì chân thật nhất trong lòng cô.

“Tớ sẽ vĩnh viễn ở bên cậu.”

Nơi riêng tư của hai người gắn bó chặt chẽ, thanh âm phụt phụt vang vọng trong căn phòng, ván giường lay động phát ra tiếng kẽo kẹt.

Thành Ngự đè lên người Thẩm Vân Hề, hai chân cô vô lực rũ trên giường, ngực bị ép đến hơi đau, cô đẩy cậu, “Nặng…”

Thành Ngự ngồi dậy, rút cự vật ra.

Một tiếng ‘ba’ vang lên, Thẩm Vân Hề xấu hổ quay mặt sang chỗ khác không dám nhìn.

Nơi riêng tư lầy lội ướt đẫm, hai cánh hoa non mềm đang bao lấy nụ hoa đỏ hồng.

Thành Ngự nhìn mà hai mắt như muốn bốc hỏa, rất nhanh lại đè lên người cô lần nữa.

Hoa huyệt bị côn thịt chọc vào, Thẩm Vân Hề xoay người muốn tránh, cô mệt lắm rồi.

“Thành Ngự, không muốn….”

Thành Ngự ôm eo cô lại không để cô trốn thoát, cúi sát vào tai cô dỗ dành, “Ngoan, một lần cuối cùng, được không?”

“Tớ mệt…” Thẩm Vân Hề bĩu môi, làm nũng với Thành Ngự.

Cậu nâng mông cô lên, quỳ đứng mở rộng hai chân cô sang hai bên, bẻ ra cánh mông căng tròn mềm mại, nhẹ nhàng đâm vào, “Nằm bò sẽ không mệt, rất nhanh thôi, ngoan.”

Tư thế tiến vào từ phía sau mang đến cảm giác mới mẻ kỳ lạ, góc độ cắm vào khác nhau, khoái cảm cũng khác nhau.

Đối với Thành Ngự mà nói, tư thế này cực kỳ thuận tiện để cắm vào, còn có thể xoa nắn cặp vú mềm mại của cô.

Vòng eo mảnh khảnh một tay có thể ôm hết, cặp mông non mềm ở ngay trước mặt, dương vật cậu cắm sâu vào cơ thể cô, mị thịt cắn mút côn thịt thô dài, mỗi lần rút ra một ít mị thịt cũng bị kéo ra ngoài rồi lại bị đẩy vào trong khi côn thịt cắm vào…

Các giác quan được kích thích mãnh liệt đến cực hạn, khóe mắt Thành Ngự phiếm hồng, từng giọt mồ hôi trên trán rơi xuống tấm lưng trắng nõn của Thẩm Vân Hề.

Cặp vú mềm mại khiến Thành Ngự yêu thích không muốn buông tay, cậu không hề thương tiếc mạnh mẽ xoa nắn thành đủ các loại hình dạng, lâu lâu còn nhéo đầu vú mẫn cảm đã dựng đứng.

Thành Ngự không quên để lại từng ấn ký thuộc về mình trên sống lưng của thiếu nữ, đồng thời côn thịt dưới háng vẫn tiếp tục va chạm, không ngừng đâm sâu vào bên trong hoa huyệt.

Thẩm Vân Hề chịu không nổi nắm chặt ga trải giường, cô bị Thành Ngự đâm cho lắc qua lắc lại, nhắm thẳng đến đầu giường.

Thành Ngự sợ cô bị đụng vào đầu giường, cậu rút dương vật ra, di chuyển lùi xuống, Thẩm Vân Hề cảm giác vô cùng hư không, như đang có trăm ngàn con kiến gặm nhấm, cô khó chịu quay đầu nhìn cậu.

Thành Ngự kéo eo cô dịch xuống, rất nhanh lại xỏ xuyên qua cơ thể cô, lấp đầy cô.

“A….” Thẩm Vân Hề thoải mái rên rỉ yêu kiều, ga trải giường dưới thân đã ướt đẫm.

Thành Ngự mạnh mẽ rút ra, rồi lại cắm vào toàn bộ, tinh hoàn không ngừng va chạm với hai cánh hoa non mềm của thiếu nữ, “Bảo bối thật nhiều nước, có sướng không?”

“Ưm… A… Mạnh quá….”

Khoái cảm không ngừng lên men, mông đã bị va chạm đến đỏ lên, vừa sướng vừa đau, cảm giác sắp đạt cao trào đánh úp, ý thức Thẩm Vân Hề tan rã, cả người căng chặt.

Mật huyệt vô cùng chật hẹp, chặt đến mức như muốn cắn đứt luôn côn thịt.

Thành Ngự bóp mông cô, gian nan đâm thọc kích thích với tốc độ nhanh hơn, lực độ mạnh hơn, hai cơ thể va chạm liên tục vang lên tiếng bạch bạch bạch….

Cho đến khi đến đỉnh điểm, cậu hung hăng đâm mạnh vào, côn thịt mất khống chế đâm thọc mạnh mẽ, sau đó bắn tinh.

Thành Ngự ôm Thẩm Vân Hề cùng nhau hưởng thụ cao trào.

Có thể là do cảm xúc quá kích động, cơ thể quá hưng phấn, tuy về sinh lý Thẩm Vân Hề đã kiệt sức, nhưng tinh thần vẫn còn rất tỉnh táo, không thể đi vào giấc ngủ.

Cô chôn mặt ở ngực cậu, mềm mại làm nũng, “Thành Ngự, eo tớ đau…”

Mỗi lần làm xong, nếu Thành Ngự không mát xa eo cho cô thì hôm sau eo cô sẽ đau đến mức cả người vô lực, chỉ muốn nằm trên giường cả ngày.

Thành Ngự duỗi tay nhẹ nhàng mát xa eo cô, giọng nói vô cùng gợi cảm mê người, “Eo bảo bối thật mềm, chỗ nào của Hề Hề cũng mềm.”

“Đáng ghét!” Thẩm Vân Hề xấu hổ giận dữ cắn ngực cậu một cái, oán giận nói, “Cậu không thể nói chuyện bình thường được sao?”

Cắn cũng thật đau, Thành Ngự ôm cô, rũ mắt nhìn thiếu nữ, “Không phải mệt rồi?”

“Mệt, ngủ!” Nhớ hôm nay là ngày tra điểm, Thẩm Vân Hề quay đầu sang một bên, tự lẩm bẩm, “Hừ, cũng không quan tâm tớ thi thế nào, có bản lĩnh thì lúc điền nguyện vọng đừng hỏi tớ…”

Giọng nói rất nhỏ, nhưng Thành Ngự vẫn nghe rõ ràng, cậu xoa đầu cô, bật cười nói, “Đồ ngốc, tớ đã tra điểm của cậu rồi.”

“Thi rất tốt.”

Được Thành Ngự khen, Thẩm Vân Hề có chút ngượng ngùng, chôn mặt vào ngực cậu không nói gì.

Thành Ngự nâng mặt cô lên, hai mắt đối diện với nhau, giọng nói trầm thấp dịu dàng, “Cùng đi Bắc Kinh, hửm?”

“Ừ.”

“Công khai không?”

“Nếu ba tớ biết chuyện của chúng ta sẽ đánh cậu đó, cậu sợ không?”

“Không sợ.”

“Ba còn giám sát xem cậu có tốt với tớ không, cậu vĩnh viễn sẽ trốn không thoát được, cậu không sợ sao?”

Thành Ngự hơi mỉm cười, “Trái tim này của tớ đã sớm trốn không thoát từ lâu rồi.”

—————

Bình luận (0)

Để lại bình luận