Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khà… Khà.”

Xác sống rống lên vào tiếng, rồi ngã xuống đất.

Đồng hồ đếm thời gian trên cổ tay “bíp” một tiếng.

Lý Tuy Biên thở phào nhẹ nhõm, gạt bỏ chất lỏng màu xanh dính trên con dao găm, chạy đến trước mặt Cố Thị cách đó không xa.

“Da của mấy thứ này thật sự rất dày.”

“Lần đầu tiên làm không tệ.” Cố Thị nhéo hai má Lý Tuy Biện: “Thưởng cho em.”

Anh cúi người, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng lạnh lẽo của cô. Đầu lưỡi bắt đầu xâm nhập vào trong khoang miệng, cuốn lấy đầu lưỡi cô. Đầu lưỡi linh hoạt len lỏi khắp ngóc ngách trong khoang miệng, ra sức hút lấy nước bọt bên trong cô.

Những xác sống muốn tới gần hai người đều bị dây leo từ dưới đất chui lên siết cổ.

Quanh chóp mũi thoang thoảng mùi hương ngọt ngào mà không ngấy. Anh cảm thấy bản thân luôn bình tĩnh tự chủ của mình sắp không thể khống chế được nữa.

Nhưng cũng may là anh vẫn chưa quên bản thân đang trong cuộc thi tuyển chọn.

Anh hung hăng mút lấy đầu lưỡi của cô, hút mạnh. Một dòng điện mạnh mẽ chạy khắp toàn thân Lý Tuy Biện.

Cố Thị thở dốc buông môi cô ra, Lý Tuy Biện ngẩng đầu, ánh mắt mông lung nhìn anh, hơi thở hổn hển, hô hấp của hai người hòa quyện và triền miên.

“Được rồi, chúng ta vẫn còn đang trong cuộc thi. Sau cuộc thi chúng ta còn rất nhiều thời gian.”

Cố Thị hôn nhẹ lên môi cô.

Tình dục bị khơi mào trên cơ thể từ từ giảm xuống, Lý Tuy Biện đỏ mặt liếc anh một cái.

“Nói giống như là em đói khát lắm ấy. Người hôn trước không phải là anh sao.”

Cố Thị híp mắt cười, cọ mũi cô.

“Soái ca, tôi bị tách ra khỏi đồng đội của mình, không biết có thể đi cùng mọi người được không?”

Giọng nói kiều mị cắt ngang hai người, tươi cười trên mặt Cố Thị lập tức biến mất, khuôn mặt không có cảm xúc gì.

Anh cầm cổ tay Lý Tuy Biện, xoay người dắt cô rời đi. Bị làm ngơ, khuôn mặt Liễu Như Ngôn trở lên rất khó coi, cô ta ghen tị liếc mắt nhìn về phía Lý Tuy Biện.

“Soái ca, đừng vô tình như vậy mà.”

Liễu Như Ngôn kéo cổ áo xuống, hơn phân nửa bộ ngực sữa bị lộ ra ngoài. Cô ta cười duyên ngăn cản hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Thị, đầu lưỡi liếm môi dưới, cái nhìn đầy ám chỉ.

Lý Tuy Biện nhíu mày, tức giận trừng mắt nhìn Cố Thị.

Cái tên đàn ông lúc nào cũng thu hút ong bướm này!

Cố Thị bị trừng mắt, không chỉ cảm thấy không vui mà hai mắt sáng ngời. Anh cảm thấy bộ dáng ghen tuông này của Lý Tuy Biện thật đáng yêu, hận không thể kéo cô lại hôn cô một cái, nhưng lại không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc hôn môi.

Chính vì vậy mà Liễu Vô Ngôn khiến anh chướng mắt vô cùng.

Khi đối mặt với Lý Tuy Biện thì mỉm cười dịu dàng, đến lượt Liễu Vô Ngôn liền trở nên lạnh lùng, thậm chí còn rất chán ghét.

“Cút ngay.”

Cho dù bị quát lớn nhưng Liễu Như Ngôn giống y như mọc rễ, không hề nhúc nhích dù chỉ là một bước nhỏ.

Cố Thị hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Mấy cây dây leo trong nháy mắt từ dưới đất mọc lên, cuốn chặt lấy Liễu Như Ngôn, treo cô ta lơ lửng trên không trung.

Đột nhiên lơ lửng trên không trung khiến Liễu Như Ngôn hoảng sợ hét chói tai. Cố Thị mang theo ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Lý Tuy Biện, bộ dáng muốn được khen ngợi.

Sự ghen ghét khiến Liễu Như Yên thốt lên một câu: “Cô không muốn biết về thân thế của mình sao? Cô không muốn biết gia đình cô đang ở đâu sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận