Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước đây, Chu Duyệt đã từng chỉ trích Chu Tĩnh Vũ là thiếu nghi thức tình cảm và tình yêu của anh rất qua loa.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đúng, anh còn không biết hôm nay là sinh nhật của Thành Dao.

Một sinh nhật cô đơn.

Không đến nửa tuần sau, Thành Dao nhận được tin nhắn của Chu Tĩnh Vũ, nói cô mang một hai bộ quần áo để thay rồi đến khách sạn với anh vào cuối tuần.

Cô sững sờ nữa ngày, không biết đây là ý gì.

Anh ấy muốn chơi trò gì đó mới? Sợ động tĩnh lớn làm hàng xóm nghe thấy nên không thích hợp làm trong nhà?

——

(*)Bắt có đạo đức: thuật ngữ truyền miệng của người Trung Quốc hay sử dụng – ba mẹ dùng sự “hiếu thảo” của con cái để buộc con mình phải vâng lời nghe theo mọi thứ, kiểu: con không vâng lời cha mẹ là đồ bất hiếu…

Cũng giống như ở VN mình: “Ba mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con thôi”…nhưng thật sự có tốt không thì chưa biết.

________

Trước khi về khách sạn, Chu Tĩnh Vũ đưa Thành Dao đi ăn tối.

Đó là một nhà hàng nhỏ ở Hoài Dương, mặt tiền không sang trọng nhưng rất yên tĩnh và trang nhã. Khi bước vào nhà hàng, thứ đầu tiên nhìn thấy là những viên gạch đá, cây cỏ và những dòng nước nhỏ lưu động, lặng lẽ xoa dịu trái tim nóng nảy của mọi người giữa phố xá sầm uất.

Cá quít sóc, súp cải xoong, bibimbap với lươn, đậu edamame ngâm chua và thịt heo xé sợi…

Chu Tĩnh Vũ gọi một loạt các món được đề cử có dấu hoa thị trên thực đơn, Thành Dao ở bên cạnh khuyên anh liên tục, “Anh gọi nhiều lắm rồi, không ăn hết được đâu.”

Anh liếc cô một cái, “Em lo ăn của em đi, ăn không hết thì để tôi giải quyết.”

Thành Dao nghi hoặc nhìn Chu Tĩnh Vũ : Hôm nay anh ấy có chút kỳ quái.

Chu Tĩnh Vũ cảm nhận được ánh mắt của Thành Dao, ho khan một tiếng, rót cho cô một ly nước ép táo đỏ, “Ăn nhiều một chút, tăng thêm vài ký thịt nữa, đỡ phải hoảng sợ khi bị bế lên.”

Thành Dao đỏ mặt.

Thật mới mẻ, những trò chơi mà cô và Chu Tĩnh Vũ bày ra sau cánh cửa đóng kín đều không phải loại có chừng mực, nào biết nghe một câu như vậy xong lại thấy ngượng ngùng.

Cô cúi đầu nhấp một ngụm nước ép táo đỏ, trong miệng ấm áp ngọt ngào.

Món ăn yêu thích của Thành Dao là bánh bao nhân cua.

“Nhẹ tay gắp lên, chậm rãi di chuyển, mở ra giếng trời, hớp một ngụm nước.”

Dựa theo trình tự làm từng bước một, cắn một gói dầu cua, miệng tràn ra hương thơm nức mũi. Từ nước lèo đến nhân thịt, vị giác dần dần chiếm đoạt bởi cảm giác lễ nghi.

Chu Tĩnh Vũ nhìn Thành Dao ăn đến vui vẻ, anh vươn tay đẩy lồng hấp đến trước mặt cô, “Ăn từ từ thôi, không vội.”

Trước đây anh không nói nhiều về chuyện công việc với Thành Dao, Thành Dao vẫn tưởng đó là vì liên quan đến vấn đề bảo mật. Nhưng hôm nay Chu Tĩnh Vũ đã chọn ra một vài chuyện để kể cho cô nghe, có chuyện thật khó tin, có chuyện lại ly kỳ mạo hiểm.

Anh kể, lúc mới vào làm, có lần anh trực ca đêm, nửa đêm buồn chán bèn tìm phim ma trên điện thoại di động để xem, đang đến đoạn cao trào thì có người vỗ vỗ sau lưng anh. Anh vừa ngoái đầu, một người đàn ông với khuôn mặt đẫm máu đang nhìn chằm chằm vào anh.

“Lúc đó tuổi trẻ nhát gan, tôi lập tức hôn mê bất tỉnh.” Chu Tĩnh Vũ nói, “Nạn nhân đến trình báo vụ án đã bị trầm cảm đến chết, làm xe ôm kiếm sống vốn đã không dễ dàng gì, gặp phải côn đồ bị chém vài đao, giãy giụa đi báo án, kết quả cảnh sát còn ngất xỉu nhanh hơn anh ta.”

Thành Dao không nhịn được nữa, xém tí nữa phun một ngụm canh ra ngoài, “Sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó người lái xe ôm gọi 120, tôi được đưa đến bệnh viện cùng với anh ta.”

(120: số điện thoại cấp cứu y tế của Trung Quốc đại lục)

Thành Dao cười đến ngã nghiêng, cũng bắt đầu kể cho Chu Tĩnh Vũ nghe những điều kỳ lạ mà cô đã gặp và nghe thấy trong phòng cấp cứu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận