Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hô hấp của người đàn ông bắt đầu tăng tốc rõ rệt, mồ hôi dần dần xuất hiện trên thái dương. Anh vô thức chúi nửa người trên về phía trước, nhưng bởi vì đang bị băng dính rịt chặt nên không thể cử động nhiều.

Thành Dao gia tăng tốc độ, mắt thấy dục vọng của Chu Tĩnh Vũ sắp đột phá giới hạn.

Đột nhiên, cô dừng lại động tác.

Thành Dao đứng thẳng dậy, dời tay đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra, nhìn người đàn ông trên ghế.

“Anh Chu, mùi vị của rút củi đáy nồi*, rất khó chịu phải không?” Cô cười tủm tỉm.

(*)Rút củi đáy nồi: Gần bùng nổ rồi thì bị làm cho dịu đi

Tiếp theo, Thành Dao cẩn thận quan sát từng biểu hiện nhỏ của Chu Tĩnh Vũ, thấy hứng thú của anh bắt đầu hạ nhiệt, cô bèn bắt đầu một đợt khiêu khích mới, nhưng khi anh sắp đạt đến đỉnh điểm, cô lại một lần nữa rút lui.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cô hả dạ nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Chu Tĩnh Vũ đang nghiến răng nghiến lợi nhìn mình.

“Vậy bom được cất giấu ở đâu, anh nói hay không nói?”

________

“Tôi chịu thua.” Chu Tĩnh Vũ thở ra một hơi dài, “Cảnh sát Thành, cô thắng. Quả bom nằm ở 116,3367 độ vĩ bắc và 39,9913 độ kinh đông.”

Thành Dao chết lặng: Không có Google Earth, mẹ nó ai mà hiểu được định vị kinh độ và vĩ độ cơ chứ!

“Phạm nhân Chu” bắt gặp vẻ mặt ngây ngô của nữ cảnh sát, cười thầm rồi giả bộ thành khẩn, “Nếu không, hãy để tôi vẽ bản đồ cho cảnh sát.”

Muốn vẽ thì hai tay phải được tự do, Thành Dao bèn đi đến bên cạnh Chu Tĩnh Vũ, bắt đầu xé từng lớp băng keo tĩnh điện ra, sau đó đi lấy chìa khóa để cởi còng tay cho anh.

Nhưng cô hiển nhiên đã xem nhẹ trình độ lật mặt của vị trước mặt này.

Ngay khi tay chân của Chu Tĩnh Vũ được tự do, anh tóm lấy Thành Dao theo kiểu tiêu chuẩn “vặn cánh tay, gập cổ tay, đè cùi chỏ, khóa vai”. Anh giữ chặt Thành Dao, sau đó cướp lấy còng số 8 từ trong tay cô với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.

Thành Dao chưa kịp suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe thấy một tiếng “cạch”, hai tay cô bị anh còng lên trên đầu.

Ngay lập tức, vị trí tấn công và phòng thủ đổi chỗ cho nhau.

“Này, anh, anh, anh…” Thành Dao bị đánh úp không kịp trở tay, lời kết tội trong miệng còn chưa kịp nói ra, cô lập tức đọc được sự nguy hiểm từ khuôn mặt Chu Tĩnh Vũ.

Gã “phạm nhân” híp mắt cười xấu xa, bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy eo của “nữ cảnh sát” rồi nhẹ nhàng đẩy ra sau, cô liền ngã ngồi xuống chiếc “ghế thẩm vấn” mà lúc nảy cô vừa trói anh.

“Dễ bị lừa như vậy, cô Thành là cảnh sát giả chăng?” Chu Tĩnh Vũ học động tác trước đó của Thành Dao, khẽ nâng cằm cô lên, trong mắt ẩn chứa ý cười nhìn cô.

Anh di chuyển ngón tay của mình lên môi Thành Dao, xoa nhẹ rồi đột ngột đưa vào miệng cô, nhẹ nhàng khuấy động chiếc lưỡi.

“Đứa bé hư hỏng dám giả mạo nhân viên thực thi pháp luật, thật là đáng bị trừng phạt.”

Thêm hai ngón tay nữa được đưa vào miệng Thành Dao, động tác khuấy đảo nhẹ nhàng biến thành nặng nề ra vào.

“Cảnh sát Thành” nức nở không nói nên lời, nước bọt trong suốt như pha lê không ngừng chảy ra từ khóe miệng.

Hai tay còn bị Chu Tĩnh Vũ kìm ở trên đỉnh đầu, cẳng chân đá đạp lung tung cũng nhanh chóng bị anh áp chế.

“Ban nãy em làm gì ở bước thứ hai?”, “phạm nhân Chu” ra vẻ tự hỏi, “A, nhớ ra rồi.”

Anh cũng lấy qua một cuộn băng dính, bắt đầu quấn quanh người Thành Dao.

Nhưng trước khi bắt đầu, trước tiên Chu Tĩnh Vũ xé nát bộ đồng phục cảnh sát trên người Thành Dao.

Băng keo một vòng lại một vòng quấn quanh bên dưới của bầu vú, ép cặp gò bồng càng thêm cao ngất. Cô không biết hai mắt cá chân của mình đã bị anh nắm lấy từ lúc nào, khi hoàn hồn lại thì đã bị trói vào thành ghế, hai chân mở rộng, bày ra một tư thế rất đáng xấu hổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận