Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta đẹp trai hơn trên báo chí nhiều, nhưng không hiểu vì sao, từ lần đầu tiên gặp được anh ta, cô đã cảm thấy, anh vô cùng giống những con báo hoag dại ở Châu Mĩ mà cô thường hay xem trên TV, nguy hiểm đến mị người.

Mà người đàn ông tựa như báo này đang sừng sững ngồi trên ngai vàng của anh ta, lẳng lặng đánh giá cô, mọi sự hoang dã đều tạm thời cất giấu dưới lớp quần áo kia. Đôi lông mi tuấn lãng, cặp mắt long lanh phát ra ánh sáng, đôi môi mỏng lạnh nhạt, cô chìm nghỉm trong sự gợi cảm của anh, bỗng nhiên …

“Hi vọng cô hài lòng với những gì mình đang nhìn.” Tròng mắt ngăm đen của Bách Lăng Phong hiện lên một tia hứng thú, nhìn cô gái tinh tế đứng bên cạnh cửa sổ, cô gái này vẫn hấp dẫn ánh nhìn của anh, xem ra quyết định của anh không hề sai.

Từ gương mặt mơ hồ truyền đến cảm giác nong nóng, vừa bước vào cô đã mãnh liệt đánh giá người ta, còn nhìn chằm chằm vào đầu người ta nữa, thật là đáng chết, còn quên cả kêu một tiếng, “Tổng giám đốc.”

Rốt cuộc cô gái này cũng nhớ đến lễ phép, ngón tay thon dài của Bách Lăng Phong khẽ hạ xuống, “Tới đây.”

Mặc dù rất nghi ngờ, nhưng Hạ Di Hàng không chần chờ, đi đến phía trước, cho đến khi đứng trước bàn làm việc của anh mới dừng lại, nhìn ánh mắt anh, vẫn sắc bén như vậy, làm cho người ta không dám nhìn vào.

“Giám đốc gọi tôi lên không biết có chuyện gì?” Không chịu nổi ánh mắt của anh ta, cô đành chọn cái chặn giấy bên cạnh anh làm tiêu điểm, trực tiếp mở miệng hỏi nghi vấn trong lòng.

Anh không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cô, nhìn từ trên xuống dưới, còn lưu luyến rất lâu ở bộ ngực ôm trọn cùng vòng eo mảnh khảnh của cô.

Ánh mắt của anh thật làm càn, làm cô không muốn để ý cũng không được, ánh mắt anh nhìn cô tựa như nhìn một đứa bé vừa sinh ra vậy, hoàn toàn trần truồng. Chưa từng có ánh mắt nào làm cô mất bình tĩnh như thế, thân thể hơi run rẩy, tại sao, cô thậm chí còn có thể tưởng tượng được sự nóng bỏng trong mắt anh?

Cô run rẩy, thật là đáng thương, khóe miệng Bách Lăng Phong khẽ vung lên một độ cung, cầm giấy tờ trên bàn, trực tiếp ném xuống trước mặt cô,

“Cái này cô có thích không?”

Rốt cục anh cũng bỏ qua cho cô, cô nới lỏng người ra, nhưng lời nói của anh không làm cô tìm được manh mối nào, khốn hoặc nhìn anh, cô cầm tài liệu lên, nhanh chóng lật xem, đây không phải là căn hộ xa hoa, cao cấp nhất ở môt chung cư hạng nhất trong thành phố sao?

Khu dân cư tinh hoa nhất, giàu có nhất, được mọi người mơ ước nhất, tại sao giấy tờ này lại đưa cho cô xem? Cô khó hiểu nhìn anh.

“Vậy chẳng lẽ cô thích xe hơi sai?” Anh thoải mái dựa vào ghế, rốt cuộc cũng xử lý hết mấy giấy tờ phức tạo kia, vừa lúc làm luôn cho xong chuyện anh muốn làm.

“Giám đốc…” Rốt cuộc anh ta đang nói gì? Rõ ràng không hề khó hiểu, nhưng tại sao cô lại không hiểu chứ?

“Ferrari thì không hợp với phụ nữ lắm, Porsche thế nào? Chẳng lẽ cô thích Lotus?”

Chẳng lẽ người sao Hỏa xâm lấn địa cầu rồi sao? Tại sao mỗi một chữ, anh đều nói rất dễ dàng, nhưng tổ hợp lại thì thế nào cô cũng không hiểu, rốt cuộc là sao?

“Đối với phụ nữ, tôi không thể gọi là hào phóng nhưng nếu cô muốn, đó lại là chuyện khác ….”

“Chờ đã.” Con ngươi linh động trở nên nghiêm túc, quyết liệt nhìn vào gương mặt lạnh lùng kia, “Tôi không hiểu lắm.”

Anh nhìn đồng hồ trên tay, hứng thú hỏi cô, “Chưa hiểu cái gì?”

Không còn tâm trạng cảm thán xem căn phòng này giản dị bao nhiêu, nội thất tinh tế bao nhiêu, bây giờ cô chỉ muốn hiểu rõ anh đang nói gì, “Khu nhà này để làm gì? Xe hiệu dùng để làm gì? Tôi không cần, mà những thứ này có liên quan gì đến tôi?” Anh ta kêu cô lên là để nói những câu không đầu không đuôi thế này à? Làm tổng giám đốc thì giỏi lắm à?

Bình luận (0)

Để lại bình luận