Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đưa ra chùm chìa khóa trong tay, “Mở cửa vào.”

“Cái chìa khóa làm sao có?”

“Em trai của em cho.” Cậu ta tốt lắm hỏi là cho.

“Nó… Nó làm sao có thể cho anh?” Nhắc tới em trai cô liền hít phải 1 ngụm khí, bởi vì sẽ làm cô nhớ tới chuyện xảy ra ở Newyork, nhớ tới sự nhát gan của cô.

“Này em có thể gọi điện thoại tự mình hỏi cậu ta.” Nếu cô dám nói.

“Anh… Anh tới làm gì?”

Hỏi hay lắm! Anh đến làm gì?

“Anh đến nói chia tay.” A, anh, anh nói cái gì?

“Hạ Di Hàng, anh là đến chia tay với em.”

“… Nha.” Cô không biết tâm tình của mình bây giờ là như thế nào cô chỉ cảm thấy tâm đột nhiên đau quá, đau đến sắp không thở nổi.

“Mấy ngày nay sau khi cẩn thận suy nghĩ, anh cảm thấy chúng ta không thích hợp làm người yêu.”

“Nếu đã hiểu rõ rồi, liền cảm thấy không cần phải tiến tới nữa, cho nên anh đến nói rõ với em.”

“Anh nghĩ, em cũng sẽ đồng ý đi? Di Hàng?”

Quen biết anh đã 2 năm nhưng đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, thì ra tên của cô ở trong miệng của anh nghe qua thật sự rất êm tai, thực động lòng người, nhưng là anh lại đến nói muốn chia tay với cô.

“… Ừm.”

“Di Hàng.” Chất giọng khe khẽ của anh tựa như là tiếng thở dài.

“Đừng khóc.”

Cô nào có khóc? Cô một chút cũng không cảm thấy thương tâm, một chút đều không có cảm giác khổ sở, cô vui vẻ còn không kịp, rốt cục không cần phải sợ bị người phát hiện quan hệ giữa anh với cô nữa; Rốt cục không cần phiền não phải hướng em trai giải thích quan hệ của bọn họ nữa, cách xa ngôi nhà đó cô mừng còn không kịp, làm sao lại khóc? Cô muốn mua pháo hoa về đốt!

Cô căn bản là không khóc, là Bách Lăng Phong nói bừa!

Nước mắt tựa như lưu thủy chảy xuống, trên mặt ẩm ướt, mặn mặn, nhưng là cô không phát tiếng động.

Gắt gao cắn môi, cúi đầu, nghĩ bản thân vô dụng khóc trước mặt anh, nhưng là thật khó, ngực cố thật buồn, thật là khó chịu.

“Bị bỏ lại cảm giác rất tệ?” Ác ma khẽ nói bên tai.

Anh như thế nào còn không đi? Muốn nhìn cô xấu mặt sao? Đi nhanh đi, nếu không đi, cô sợ chính mình sẽ khóc thành tiếng mất.

Bất đắc dĩ thở dài,thiên hẹ khóc đến đáng thương tới cực điểm ôm vào trong lòng, thật là, yếu đuối đối mặt với tình cảm, một chút cũng không giống với Hạ quản lý luôn bình tĩnh trên thương trường.

“Đừng khóc.” Thương tiếc hôn lên mặt cô, nhẹ nhàng mà đi nước mắt, nhưng là rất nhiều, như thế nào cũng không hôn hết được.

Lại thở dài, nhẹ nhàng ở cô bên tai nói: “Hạ Di Hàng, Anh yêu em.”

Những lời này có uy lực rất lớn, thành công làm cho cô ngừng khóc, cô trừng lớn thủy mâu, không nói gì nhìn anh.

“Không tin là thật?” Anh cười khổ, “Lúc ban đầu ngay cả anh cũng không tin tưởng.”

Đúng vậy, anh vẫn trốn tránh, vẫn không muốn biết, vì sao bản thân lại đối với Hạ Di Hàng như vậy, nghe được cô từng có hảo cảm với người đàn ông khác, trong lòng lửa giận liền hừng hực thiêu đốt, cho dù mỗi đêm ở trên giường ép buộc cô đến chết đi sống lại, nhưng là lửa kia vẫn không tan, chỉ cần người đàn ông khác liếc nhìn cô một cái, anh liền tức giận đến nổi điên.

Ý nghĩ muốn độc chiếm cô đã vượt ra khỏi phạm vi lý giải của anh, anh giống như mắc bệnh, hơn nữa là căn bệnh nghiêm trọng không thể trị hết.

Mãi cho đến khi Nghiêm Quân Nghiêu thở dài nói: “Không phải là bệnh nặng gì, cậu chính là yêu cô ấy mà thôi.”

Anh chết cũng không chịu thừa nhận, rõ ràng ban đầu coi trọng, đơn thuần chỉ là thân thể của cô mà thôi, thấy trên người cô cỗ hơi thở tinh thuần, ác ý muốn nhiễm bẩn cô, hái đi đóa hoa hồn nhiên, làm cho cô không thể vô ưu vô lự tự tại nở rộ.

Nhưng là đến cuối cùng, anh ngược lại bị đóa hoa kia khống chế? Từ trước đến nay anh rất tự tin, lần đầu đối với bản thân sinh hoài nghi. Anh không muốn thừa nhận bản thân bị một cô gái hấp dẫn, yêu thương cô, nhưng là lúc cô không thừa nhận quan hệ của hai người, anh lại cảm thấy phi thường tức giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận