Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị có thể ở lại, nhà tôi có phòng cho người giúp việc. Buổi tối bình thường chỉ có mình tôi ở nhà. Nếu chị không yên tâm thì cũng có thể về nhà ngủ, nhưng sáng hôm sau phải đảm bảo đến đúng giờ.”

Dư Thanh Hoài không trả lời ngay.

Cô cúi mắt xuống, hai tay bên người khẽ siết lại, các khớp tay trắng bệch.

Cô luôn cảm thấy con đường mình đang đi, là đang mò mẫm trong sương mù, từng bước một chỉ dựa vào bản năng.

Nhưng lúc này, con đường ấy bỗng dưng sáng lên, từng ngọn đèn lần lượt bật sáng, dẫn thẳng đến cái đích có tên là Tống Kha.

Mẹ cậu năm xưa chỉ vì một câu nói vu vơ mà hủy hoại cả tương lai của tôi.

Tôi chẳng làm gì được bà ta.

Nhưng nếu… người đó là cậu thì sao?

Dư Thanh Hoài thuận lợi vào nhà họ Tống, dường như Tống Kha rất hài lòng với tay nghề nấu nướng của cô, gật đầu một cái, sau đó mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ.

Cô lập tức quay về nhà hàng Nhật xin nghỉ việc.

Ông chủ có vẻ rất ngạc nhiên, cố giữ chân cô một hồi lâu, thậm chí còn đề nghị tăng lương.

Dư Thanh Hoài đương nhiên hiểu vì sao. Một mình cô có thể gánh được ba người, người như vậy không dễ tìm.

Cô khéo léo từ chối, bảo là trong nhà có việc, giọng điệu kiên quyết.

Cuối cùng ông chủ chỉ biết thở dài, nói nếu cô muốn quay lại thì lúc nào cũng chào đón.

Dư Thanh Hoài chỉ cười nhạt, không đáp.

Từ ngày cô kéo theo chiếc vali nhỏ, cũng là toàn bộ tài sản của mình, bước chân vào nhà họ Tống, đến nay đã gần hai tháng, trời cũng đã từ cuối thu chuyển sang đầu đông.

Suốt hai tháng qua, cô chưa từng gặp lại Phương Yến.

Có một buổi chiều bà ta có ghé qua một lần, nhưng Dư Thanh Hoài vừa đúng lúc ra ngoài mua đồ, nên hai người không đụng mặt.

“Ba mẹ cậu chủ ở một căn nhà khác trong khu mới, chỗ đó gần nơi họ làm việc hơn.”

Dì Bành chủ động kể cho cô biết.

Dì Bành là người giúp việc thường trú trong nhà. Ngoài ra còn có một cô quét dọn định kỳ hai ngày đến một lần, và một bác tài chuyên phụ trách đưa đón Tống Kha đi học. Dư Thanh Hoài chỉ từng nhìn thấy bác ấy từ xa.

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi đi.

Trong hai tháng ấy, Dư Thanh Hoài không cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Tống Kha có gần gũi hơn chút nào.

Cô chỉ nhạy bén nhận ra, ánh mắt Tống Kha nhìn cô đã không còn thứ coi thường mơ hồ như trước nữa.

Có loại khinh thường rất rõ ràng, có loại thì giấu trong ánh nhìn, như một cái bóng.

Dư Thanh Hoài đi làm sớm, từng gặp qua đủ kiểu người.

Tống Kha rõ ràng là kiểu sau.

Cậu khinh thường những người làm dịch vụ, nhất là nghề giúp việc, tầng lớp thấp nhất trong các loại phục vụ.

Dù không nói ra, nhưng ánh mắt cậu lúc ban đầu, không thể giấu được vẻ miệt thị.

Ngoài điều đó ra, hai người họ cũng không trò chuyện gì nhiều trong hai tháng vừa rồi.

Dù sống dưới cùng một mái nhà, nếu để Dư Thanh Hoài tóm gọn mối quan hệ này, cô sẽ nói: không thân.

Nhưng đối với Tống Kha, cậu lại cảm thấy sự hiện diện của Dư Thanh Hoài thật sự rất mạnh.

Cô làm quá nhiều việc ngoài bổn phận, khiến bản thân cô như không khí, không phát ra âm thanh nhưng len lỏi vào mọi ngóc ngách trong cuộc sống của cậu.

Chẳng hạn như quần áo mà cậu mặc hằng ngày.

Tống Kha có thói quen mỗi ngày thay một bộ. Mặc xong, cậu sẽ tiện tay ném vào giỏ đồ bẩn, hôm sau sẽ có người giặt sạch như mới.

Nhưng giờ, người giặt đã đổi thành Dư Thanh Hoài.

Lẽ ra chỉ thay người giặt thôi thì cậu cũng chẳng nhận ra điều gì khác biệt. Nhưng có một điều, trước kia mùi quần áo sạch chỉ toàn là mùi nước xả vải kiểu hương nhân tạo, dù có xịn đến đâu thì với Tống Kha cũng chỉ là mùi nhân tạo.

Không biết bắt đầu từ khi nào, mỗi sáng cậu mặc quần áo đều cảm nhận được một mùi thơm nắng nhè nhẹ, xen lẫn mùi hương thực vật thanh thanh.

Rõ ràng là cô đã đổi nước giặt, hoặc thay đổi cách giặt giũ.

Nhưng cái cảm giác như được ánh nắng và cây cỏ vây quanh ấy thật sự rất dễ chịu.

Cậu rất thích.

Còn nữa, là cái lạnh mùa đông trong ngôi nhà này.

Những năm trước, không biết vì sợ phí tiền điện hay lý do nào đó, mấy cô giúp việc đều chẳng mở hệ thống sưởi sớm. Mỗi lần Tống Kha tan học về đến nhà, biệt thự lạnh toát như hầm băng. Dù bật hệ thống sưởi lên thì cũng phải mất một lúc mới ấm được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận