Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài nhìn khung cảnh trước mắt, bỗng có cảm giác như mình vô tình lạc vào một buổi tiệc.

Nếu cô có chút hiểu biết về tầng lớp thượng lưu trong thành phố này, hẳn sẽ nhận ra, những người đang đứng trong phòng khách kia, hầu như ai cũng là con cháu các gia đình danh giá nhất A Thành.

Họ tựa người vào thành sofa hoặc đứng cạnh lò sưởi, tay cầm dĩa trái cây hoặc ly thủy tinh, trò chuyện rôm rả. Có người vừa cười vừa cúi đầu lướt điện thoại.

Một cô gái trong số đó đảo mắt nhìn quanh rồi khẽ cất lời: “Nhà của Tống thiếu vẫn vắng vẻ như vậy sao?”

“Cậu ấy nói không thích có quá nhiều người giúp việc trong nhà. Lần trước tôi bảo nuôi chó mà cậu ấy cũng không chịu.”

Người trả lời là một cô gái mặc áo len trắng bằng cashmere. Giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng là rất thân thiết với Tống Kha.

Những người khác nghe cô ấy kể mấy chuyện vặt vãnh trong sinh hoạt thường ngày của Tống Kha, ai nấy đều ngưng tay, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô ấy.

“Chắc Tống thiếu muốn Tiểu Tuyết đến bên cậu ấy nhiều hơn chăng?”

Mọi người cười đùa trêu chọc.

Cô gái được gọi là “Tiểu Tuyết” rõ ràng không giỏi ứng phó với những lời chọc ghẹo như vậy, hai má lập tức nhuộm sắc hồng như cánh hoa hồng mới nở, chỉ mím môi không nói gì thêm.

Dư Thanh Hoài tranh thủ bê một khay điểm tâm từ cửa ra vào bước ra. Cô đi rất nhẹ, động tác cũng hết sức cẩn thận, chỉ yên lặng đặt khay lên chiếc bàn trà gần chỗ Tiểu Tuyết ngồi nhất.

Cô hơi khom người, dịu giọng nói.

“Mời dùng điểm tâm.”

Có vẻ vì sự xuất hiện của cô mà Tiểu Tuyết thoáng bình tĩnh lại, thuận thế quay sang hỏi.

“Chị là người mới à? Trước giờ tôi chưa thấy chị bao giờ.”

Dư Thanh Hoài không ngờ mình bị hỏi, hơi sững người một chút, rồi mới khẽ gật đầu.

“Vâng, tôi mới tới gần đây thôi.”

Nhìn ở khoảng cách gần, cô gái tên Tiểu Tuyết này lại càng xinh đẹp hơn nữa. Dù không trang điểm, làn da vẫn trắng sáng rạng ngời. Hàng mi vừa dài vừa cong như được trời phú, toát lên vẻ kiều diễm trời sinh.

Cô ấy nhẹ nhàng vươn tay lấy một chiếc bánh macaron, ngón tay thon thả, móng tay được sơn một lớp hồng nhạt, cắt tỉa gọn gàng tròn trịa, trông là biết kiểu người từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng.

“Tiểu Tuyết, thiếu gia mời cháu lên phòng.”

Dì Bành từ cầu thang đi xuống, tay bê một ly nước chanh, phía sau còn dẫn theo hai nam sinh.

Mấy người bạn thân thiết của Tống Kha đều là bạn học trước khi lên lớp 12, lúc đó áp lực bài vở chưa căng như bây giờ nên thường hay đến nhà chơi, cô cũng đều từng gặp qua.

Không ngoài dự đoán, cả đám lập tức hùa vào trêu chọc.

Thì ra đến thăm bệnh cũng không phải ai cũng có thể lên tận phòng của Tống Kha. Chỉ những người thật sự thân thiết mới được gọi lên, còn lại đều chỉ có thể gửi quà, hỏi thăm qua loa, chứ không gặp được người thật.

“Tiểu Dư, cháu dẫn cô ấy lên giúp dì với, tiện thể mang thêm một chai nước khoáng nữa.”

Dư Thanh Hoài nhận lời, tiện thể giúp dì Bành, không tránh khỏi việc nhìn thấy cảnh Tiểu Tuyết vừa vào phòng đã ngồi xuống mép giường của Tống Kha, gương mặt đỏ bừng như ráng chiều, cúi người thì thầm điều gì đó.

Hình như cô ấy vốn định bê bát nước lê bên cạnh đút cho Tống Kha, nhưng bị cậu thẳng thừng gạt tay ra, sắc mặt lạnh lùng.

Xem ra là kẻ có tình, người vô ý.

Trong lòng Dư Thanh Hoài không khỏi thấy tiếc thay cho cô gái tên Tiểu Tuyết kia. Một người vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như thế mà lại đi thích Tống Kha, đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu.

Cô chẳng buồn nhìn thêm, chỉ đặt nước xuống, tiện tay thu dọn ly tách và khăn giấy trên bàn trà, rồi lặng lẽ bước xuống lầu.

Sắp đến giờ ăn tối, mấy vị khách trẻ tuổi cũng thức thời đứng dậy cáo từ.

Hôm nay đến quá nhiều người, bàn trà từ sớm đã chật kín điểm tâm và trái cây, vỏ kẹo, khăn giấy lẫn vỏ trái cây vương vãi ở các góc. Trong mấy chiếc cốc vẫn còn dở dang nước ngọt và cà phê. Dư Thanh Hoài lần lượt thu dọn, xếp hết lên khay mang vào bếp, sau đó quay lại lau sạch mặt bàn, chùi lớp kính bóng loáng đến mức soi được mặt.

Bên bếp, dì Bành đang cúi đầu kiểm kê quà cáp khách mang đến.

Dư Thanh Hoài dọn dẹp xong phòng khách cũng sang phụ một tay. Quà được xếp đầy một bàn, hầu hết đều được gói ghém trang trọng, tinh xảo, có hộp quà trái cây ghi toàn tiếng Anh, bên trong là mấy loại hiếm gặp trái mùa; cũng có thẻ mua sắm ở các trung tâm thương mại lớn, được buộc thành chùm bằng ruy băng; còn có mấy hộp chẳng nhìn ra được là gì, bao bì tỏa mùi thơm phảng phất, vừa nhìn đã biết không rẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận