Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây cũng là lần đầu tiên cô được nghe người ta trò chuyện hoàn toàn bằng tiếng Anh ngay bên cạnh mình, cô cảm thấy như thể đó là một thế giới khác. Một thế giới mà cô không có chìa khóa, nên chưa bao giờ mở được cánh cửa bước vào.

Cô cũng muốn có một ngày nào đó có thể dùng một thứ tiếng khác một cách nhẹ nhàng tự nhiên để giao tiếp với người nước ngoài.

Phát âm của Tống Kha cực kỳ tốt, đến mức một người dốt tiếng Anh như cô cũng nghe ra được, thậm chí còn hay hơn cả thầy giáo dạy phụ đạo của cô.

Dư Thanh Hoài bê khay trà, hoàn toàn bị khung cảnh trước mắt mê hoặc.

Tống Kha vô tình liếc thấy cô ngây đứng một bên như con ngốc, vốn đang nói trơn tru thì bỗng khựng lại một chút, rồi lại giả vờ như không có gì, tiếp tục vừa trò chuyện với Adrian vừa dẫn anh ta đi vào phòng sách.

Hừ, ngày nào cũng đi học cái lớp dở hơi đó làm gì, chi bằng nghe cậu chủ tôi đây giảng mấy câu còn hơn.

Chờ đến khi hai người họ đi khuất sau góc cầu thang, bóng dáng biến mất, Dư Thanh Hoài mới hoàn hồn, luống cuống chân tay chạy vào bếp.

Tống Kha dù là giữa mùa đông vẫn thích ăn đồ lạnh, đặc biệt là nghiện dưa lưới.

Vậy là cô chuẩn bị món cậu thích nhất, làm hai phần sữa đông dưa lưới.

Cô cắt dưa lưới thành từng miếng đều đặn, chọn những miếng có màu sắc rực rỡ nhất đem xay nhuyễn, rồi trộn đều với sữa tươi, kem tươi và gelatin đã đun chảy trên lửa nhỏ, đổ vào ly thủy tinh để ướp lạnh. Để món tráng miệng trông bắt mắt hơn, cô còn dùng thìa múc ra vài viên tròn xinh, đặt lên mặt lớp kem đông.

Cả ly tráng miệng trong suốt đẹp đẽ, như thể giọt sương vừa đọng lại, nằm yên trong chiếc ly thủy tinh.

Sau khi cẩn thận đặt lên khay, cô liền giả vờ định mang vào phòng sách, định mượn cớ này để nghe lỏm thêm được chút nào hay chút ấy.

Cơ hội nghe đối thoại tiếng Anh ở khoảng cách gần, lại chân thực sống động như thế này, với cô mà nói đúng là cực kỳ hiếm có, cô không nỡ bỏ qua.

Kết quả là không rõ cánh cửa phòng sách kia được làm từ gỗ đào hay gì mà cách âm cực kỳ tốt, chẳng lọt ra chút âm thanh nào. Cô dán tai nghe một lúc lâu, vẫn không nghe được gì cả.

Theo lý thì đặt khay xuống trước cửa phòng là có thể đi rồi, nhưng cô vẫn không nỡ rời đi, nhẹ giọng gõ cửa, nói: “Cậu chủ, tôi làm món ngọt cậu thích ăn nhất nè.”

Tống Kha cho cô vào, cô ngoan ngoãn bê khay vào trong.

Tống Kha nhìn món tráng miệng trên khay trước, rồi ánh mắt lại dời lên gương mặt cô đang cụp mi, có phần căng thẳng.

Cậu bỗng bật cười khẽ, nói: “Cô cứ ngồi bên cạnh nghe ké đi.”

Dư Thanh Hoài theo phản xạ ngẩng đầu lên, sững người đối diện với ánh mắt của Tống Kha, cố xác định xem cậu có đang đùa hay không.

Tống Kha hờ hững nói: “Không phải cô đang học cái lớp tiếng Anh công ích gì đó à… Giáo viên của cô chắc không bằng tôi đâu. Nếu không phải nhà tôi kéo quan hệ để mời thầy ấy dạy cho, thì cả đời này cô cũng chẳng gặp được người ta. Nghe ké một chút cũng coi như có lãi rồi.”

Bỏ qua cái giọng điệu mỉa mai có ẩn ý coi thường kia, lần đầu tiên Dư Thanh Hoài cảm thấy cái miệng chó nhà Tống Kha cũng biết phun ngà voi.

Ngẩn người mất mấy giây, Dư Thanh Hoài chẳng nói chẳng rằng chạy đi lấy ghế luôn.

Thư phòng rất rộng, Dư Thanh Hoài phải khuân ghế từ đầu này sang đầu kia, mà cái ghế làm bằng gỗ thịt, vừa nặng vừa to, lúc đi giữa chừng còn có lúc chân ghế cọ vào sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng két két, nghe chói tai khủng khiếp giữa căn phòng trống vắng.

Dư Thanh Hoài ngượng đến mức vội vàng nhấc cao ghế lên, còn cố bước nhanh hơn, sợ Tống Kha đổi ý.

Trong lúc di chuyển, khóe mắt cô liếc thấy người đàn ông ngoại quốc đẹp trai kia định tiến tới giúp, nhưng lại bị Tống Kha ngăn lại. Dư Thanh Hoài còn như nghe thấy Tống Kha khẽ cười một tiếng.

“She’s cute.” Adrian lên tiếng.

Tống Kha: “No, she’s just stupid.”

Dư Thanh Hoài không nghe rõ họ nói gì, chỉ biết là mình lúng ta lúng túng, lạch cạch gượng gạo mãi mới khiêng được cái ghế đến nơi.

Thực ra cô hoàn toàn không hiểu họ đang học cái gì, chỉ biết được người đàn ông ngoại quốc ấy tên là Adrian, còn Tống Kha lúc học lại như biến thành một người khác hẳn.

Lưng cậu lúc nào cũng thẳng tắp, ngồi trước bàn học, cầm một cây bút kim loại rất mảnh, thi thoảng gõ gõ lên trang sách, có lúc đặt câu hỏi, hoặc tranh luận qua lại với Adrian. Giọng điệu trầm thấp, tao nhã như đang đọc thơ, sau đó lại cắm cúi ghi chép vào sách của mình. Ngoài ra thì không nói gì thêm, tập trung và yên tĩnh đến lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận