Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài cảm thấy Tống Kha lúc này thật xa lạ.

Trong mắt cô, Tống Kha lúc nào cũng là một thằng nhóc phiền toái, chẳng bao giờ thấy cậu về nhà học hành nghiêm túc, suốt ngày chỉ biết ăn uống chơi game.

Nhưng không ngờ khi cậu gạt bỏ dáng vẻ cà lơ phất phơ ấy đi, lại đột nhiên trở nên như một người không thể với tới.

Dù chẳng hiểu nổi nội dung buổi học này, nhưng Dư Thanh Hoài vẫn dồn hết toàn bộ sự chú ý của mình vào việc lắng nghe.

Cô chẳng thèm để ý ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang với vẻ mặt kiểu “ngồi cạnh tôi là một con ngốc” của Tống Kha.

May mà đến hết buổi, Tống Kha vẫn không đuổi cô ra ngoài. Cuối cùng không biết cậu đã nói gì với Adrian, mà còn khiến đối phương dành ra mười phút riêng để giúp Dư Thanh Hoài luyện khẩu ngữ.

Mà nói thật, Dư Thanh Hoài làm gì có kỹ năng khẩu ngữ nào ra hồn, nói được một câu hoàn chỉnh đã là kỳ tích rồi.

Huống chi người ngoại quốc ấy lại có thói quen nhìn chằm chằm vào mắt người đối diện khi nói chuyện, ánh mắt chuyên chú lại thẳng tắp, khiến cô vốn đã căng thẳng vì phải nói tiếng Anh, lại càng thêm rối loạn. Cặp mắt xanh biếc ấy giống như một vòng xoáy giữa biển sâu, cứ như muốn nuốt chửng cô luôn, khiến cô càng nói càng líu ríu.

Tất nhiên kết quả là bị Tống Kha cười nhạo không thương tiếc.

Adrian thì nhận ra cô đang rất căng thẳng, luôn giữ nụ cười lịch thiệp, dịu dàng bảo cô take it easy, cứ thoải mái đi.

Còn Tống Kha thì đứng bên cạnh hóng hớt như xem kịch vui: “Adrian là giáo sư khách mời trẻ nhất của trường đại học B, dạy toàn nghiên cứu sinh tiến sĩ đấy. Với ngữ pháp của cô, thôi đừng lạc loài quá là được.”

Dư Thanh Hoài cố nhịn lắm mới không trừng mắt với cậu.

Cô dằn lòng lại, cố gắng gom góp vốn từ vựng ít ỏi của mình, dốc hết sức để trò chuyện với Adrian.

Dư Thanh Hoài không biết Adrian lợi hại đến mức nào, cô chỉ biết, anh ta rất kiên nhẫn, luôn khích lệ cô, khi nói chuyện thì cố ý chọn những từ đơn giản, vừa sức để cô có thể hiểu.

Tống Kha thì vẫn ngồi một bên xem kịch không biết chán, cứ hễ nghe thấy cô nói tiếng Anh lơ lớ pha giọng quê là lại bật cười thành tiếng.

Nhưng cô không để tâm.

Cô trân trọng cơ hội lần này, đây là lần đầu tiên trong suốt hơn hai mươi năm, cô dùng tiếng Anh để nói chuyện mặt đối mặt với một người nước ngoài hoàn toàn khác biệt với mình.

Tối thứ Hai, Dư Thanh Hoài đang ở trong bếp nhặt rau, chuẩn bị bữa ăn khuya cho Tống Kha thì dì Bành bất ngờ đẩy cửa bước vào:

“Cậu chủ vừa nhắn tin cho tôi.” Dì nói, “Bảo tối nay làm cánh gà chiên.”

Dư Thanh Hoài gật đầu coi như đã biết.

Làm cánh gà chiên, quan trọng nhất là phải dùng đủ dầu, lửa phải đủ mạnh thì vỏ mới giòn rụm, thơm lừng.

Dầu sôi “xì” một tiếng, chiếc cánh gà đầu tiên được thả vào, hơi nóng lập tức bốc lên nghi ngút.

Sau khi cho từng miếng thịt gà đã ướp vào chảo chiên, cô còn chiên sơ lại lần nữa. Nhìn đồng hồ, thấy dầu đã nóng, cô nghĩ chiên mỗi cánh gà thì phí quá, thôi làm thêm một mẻ khoai tây chiên cho đủ bộ. Thế là cô chọn vài củ khoai to đều, gọt vỏ, cắt sợi, ngâm nước sẵn.

Mùi trong bếp nhanh chóng trở nên nồng đậm.

Dù bếp nhà họ Tống có hệ thống hút mùi hiện đại đến đâu, thì khói dầu vẫn len lỏi qua mép nồi mà bốc lên, quấn quanh người cô, len vào tóc tai, quần áo.

Để mùi không thoát ra ngoài, cô khóa kín cửa bếp, một mình lặng lẽ trong căn phòng ngập hơi nóng, chưa bao lâu trán đã lấm tấm mồ hôi, tóc con dính bết vào má.

Nhưng Dư Thanh Hoài hoàn toàn không để tâm. So với những căn bếp tồi tàn nơi các nhà hàng cô từng làm thêm, thế này chẳng thấm vào đâu.

Cô còn làm thêm một phần trứng cuộn kiểu Nhật, rồi trộn thêm một đĩa salad rau củ làm món kèm.

Tối đó, Tống Kha về nhà, lên lầu thay đồ xong vừa ngồi xuống thì Dư Thanh Hoài đã đúng giờ dâng món ăn lên, không sai một giây.

Tống Kha ăn uống rất yên tĩnh, ngồi thẳng lưng, đến cả tiếng nhai cũng hầu như không nghe thấy.

Dư Thanh Hoài đứng bên cạnh, lén quan sát phản ứng xem cậu có hài lòng không. Tuy Tống Kha không nói gì, nhưng cứ lần lượt ăn hết cánh này đến cánh khác, cả phần trứng cuộn cũng ăn sạch sành sanh, rõ ràng là hợp khẩu vị.

Cô vừa xoay người định về dọn dẹp thì nghe thấy tiếng đặt đũa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận