Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vở bài tập của cô đâu?” Cậu mở miệng, giọng điệu lười biếng, “Đưa tôi xem thử.”

Dư Thanh Hoài hơi chần chừ, dù sao ký ức bị chửi tơi tả lần trước vẫn còn nóng hổi.

“Ngơ ra làm gì?” Tống Kha liếc mắt, giọng chẳng buồn kiên nhẫn.

“…Ừm.” Cô đành lặng lẽ quay về phòng, tìm cuốn vở bài tập, đi đến cạnh cậu rồi đưa ra.

Tống Kha dựa vào lưng ghế, không đưa tay nhận, chỉ hất cằm.

“Ngồi xuống.” Cậu nói.

“Hả?” Dư Thanh Hoài nhỏ giọng hỏi, tưởng mình nghe lầm.

“Tôi bảo cô ngồi bên cạnh tôi, cô cứ đứng đó thì tôi giảng bài kiểu gì?” Tống Kha tỏ vẻ bực bội thấy rõ.

Chỉ cần dính đến học hành, Dư Thanh Hoài lập tức không do dự, kéo ghế ngồi xuống ngay bên cạnh bàn.

Tống Kha không nói thêm gì, rút cuốn vở ra, lật vài trang, chân mày lập tức nhíu lại.

Cô cứ tưởng mình lại làm sai nhiều quá nên cậu không nuốt nổi.

Ai ngờ cậu càng nhíu mày sâu hơn, bỗng ngẩng đầu, giọng đầy chán ghét: “Người cô có mùi gì thế? Tan làm từ xưởng chế biến gà rán à?”

Dư Thanh Hoài sững người. Từ bé đến giờ chưa ai nói thẳng mặt cô như vậy.

Cô vừa ở bếp ra, bình thường nấu xong là sẽ về phòng tắm rửa thay đồ. Hôm nay bị Tống Kha gọi đột ngột nên còn chưa kịp thay.

Nhưng mấy chuyện này không tiện giải thích, Dư Thanh Hoài chỉ cúi đầu lí nhí: “Tôi… còn chưa kịp thay quần áo…”

Chỉ thấy Tống Kha bày ra vẻ mặt mất hứng, bốp một cái gập cuốn vở lại, ném ra trước mặt cô.

“Chán rồi. Cầm đi chỗ khác.”

Giọng nói như thể vừa ném phải thứ gì bẩn thỉu.

Nói xong cậu đứng dậy, lấy khăn giấy lau miệng, kéo ghế ra, không ngoái đầu lại mà đi thẳng lên lầu.

Tống Kha thấy bản thân khó hiểu. Tối nay không biết dây thần kinh nào chập, tự dưng lại muốn giảng bài cho cái cô nàng bé như chim cút kia.

Xưa giờ cậu học hành chưa từng tốn sức, lên lớp nghe giảng là đủ, về nhà còn chẳng buồn đụng tới sách vở. Lại càng chưa bao giờ dành kiên nhẫn cho bất kỳ cô gái nào.

Phải, Tống Kha thừa nhận mình hơi bị sạch sẽ quá mức. Nhưng một cô gái toàn thân toàn mùi gà chiên đúng là vượt qua sức chịu đựng. Cậu không nuốt trôi được.

Tống Kha nhớ đến đám con gái mà mình biết, ai ai cũng thơm tho như xịt nước hoa, cùng lắm là sau giờ thể dục đổ chút mồ hôi, nhưng dù vậy cũng là “mồ hôi thơm”, và tuyệt đối không dám tới gần cậu khi còn nguyên mùi cơ thể.

Còn Dư Thanh Hoài thì sao? Gà chiên hun cả cái đầu mà vẫn tỉnh bơ ngồi sát rạt cậu.

Chỉ khi quay về phòng, đóng cửa lại, bốn phía tĩnh lặng, Tống Kha mới nhận ra lúc nãy mình thật sự nổi giận.

Không phải với cô.

Mà là với chính mình.

Khi tháo đồng hồ, đầu ngón tay của cậu bỗng khựng lại.

Giây phút đó cậu đột nhiên nhận ra rất rõ ràng, rằng Dư Thanh Hoài rốt cuộc vẫn chỉ là một người giúp việc.

Giúp việc thì làm gì?

Quanh năm suốt tháng lăn lộn trong bếp, sống với dầu mỡ nước mắm, hoặc cầm giẻ, cầm chổi lau nhà, suốt ngày đối mặt với bụi bẩn và vết ố, quỳ rạp dưới đất cạo từng vết dầu loang. Không có học vấn, câu cú nói năng thì lủng củng, chủ ngữ vị ngữ loạn xà ngầu, lại còn lẫn giọng nhà quê.

Sống nương nhờ người ta, đi làm phục vụ. Và khả năng cao là cả đời cũng chỉ dừng lại ở đó.

Vậy nên người cô có mùi dầu mỡ chẳng phải rất bình thường sao?

Thế mà cậu lại ngồi xuống lật vở bài tập của cô, còn định giảng bài giúp.

Thậm chí để cô ngồi sát bên mình đến thế.

Tống Kha hất tay ném đồng hồ lên bàn, bộp một tiếng nặng trịch vang lên trong căn phòng im ắng.

Cậu đột nhiên thấy một nỗi bực dọc vô hình bủa vây, đến mức gần như tức giận đến mất kiểm soát.

Bởi vì cậu nhận ra chính mình mới là kẻ ngu xuẩn nhất.

Đúng sáu giờ sáng hôm sau, Dư Thanh Hoài như thường lệ đẩy cửa bước vào phòng Tống Kha.

Trên tay cô là một ly sữa, động tác rất nhẹ nhàng khi bật công tắc ngọn đèn vàng nhạt nơi hành lang, ánh sáng ấm áp tràn vào theo khung cửa, lan tới mép giường.

Tống Kha mở mắt, liếc nhìn cô một cái, không ngồi dậy.

Cô đang định đặt ly sữa xuống, thì Tống Kha bỗng mở miệng: “Về sau để dì Bành làm việc này đi.”

Giọng điệu thong thả không nhanh không chậm, giống như đang muốn đưa mọi thứ trở về đúng vị trí ban đầu.

“Hả?” Dư Thanh Hoài hơi sững người.

“Cô không cần vào mỗi ngày nữa.” Cậu lặp lại: “Bữa sáng đặt lên bàn ăn là được rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận