Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng đều đều lạnh nhạt.

Y hệt lần đầu tiên họ gặp mặt.

Cậu không nhìn cô thêm một cái nào nữa, chỉ xoay người vùi mặt vào gối.

Tống Kha nghĩ mình không thể để một cô gái như Dư Thanh Hoài tiến lại quá gần.

Cô không phải kiểu con gái thích lượn qua lượn lại trước mặt cậu, cũng chẳng nịnh hót hay bày trò lấy lòng, nhưng cô có một cách thức còn khó đối phó hơn.

Cô giống như dây leo âm thầm mọc ra từ nơi tăm tối của góc tường, lặng lẽ bò đầy lên bức vách.

Cậu không thể để cô quấn lên người mình.

Dư Thanh Hoài khẽ “ừ” một tiếng, lùi ra ngoài. Khi đóng cửa, cô còn cẩn thận giữ lấy tay nắm để cửa không phát ra tiếng.

Thế là từ thứ Ba đến thứ Sáu, hai người không nói với nhau thêm một câu nào mang tính riêng tư.

Dư Thanh Hoài vẫn lặp lại các công việc hàng ngày theo đúng lịch trình, không mở lời, cũng chẳng tìm cớ tiếp cận Tống Kha.

Thế nhưng trong lòng cô lại âm thầm sốt ruột, kỳ thi đại học chỉ còn vài tháng nữa, còn mục tiêu cô muốn đạt tới thì vẫn còn xa.

Cô nhận ra rằng, nếu Tống Kha cố tình né tránh, thì gần như cô chẳng có cách nào tự nhiên để tiếp cận cậu.

Giữa họ chỉ còn lại mối quan hệ đơn thuần là “phục vụ” và “được phục vụ”, chẳng hề có lấy một điểm giao thoa.

Vì vậy vào sáng thứ Bảy, cô quyết định cho mình nghỉ phép một ngày, ra ngoài chơi.

Phải, ra ngoài chơi thật đấy.

Hai người bạn cô quen ở lớp bổ túc đã mời cô nhiều lần, nhưng trước đây Dư Thanh Hoài đều từ chối. Bây giờ chẳng phải là cơ hội tốt sao?

Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy dù là chó, nếu ăn cơm gan heo trộn suốt ba tháng trời, bỗng một ngày đổi sang thức ăn hạt, nó cũng sẽ không quen.

Cô vốn được nghỉ bốn ngày mỗi tháng, trước giờ chưa dùng ngày nào, nên khi dì Bành nghe cô nói hôm nay có hẹn ra ngoài với bạn thì vội giục cô đi ngay, còn bảo: “Dạo này cực cho cháu rồi, thanh niên thì nên ra ngoài chơi nhiều vào.”

Vì cô là người làm theo giờ nên chỉ cần báo với dì Bành một tiếng là được. Cô gói ba nắm cơm làm bữa trưa, rồi rời khỏi nhà.

Thứ Bảy nào Tống Kha cũng ngủ tới trưa. Xuống lầu thì thấy người từ trong bếp bước ra là dì Bành, cậu chào buổi sáng rồi cũng lười không hỏi Dư Thanh Hoài đi đâu.

Trong lòng nghĩ: Tốt, đúng như ý mình.

Chỉ là đã lâu rồi không ăn đồ dì Bành nấu, giờ ăn lại đem ra so sánh, thật sự kém xa đồ Dư Thanh Hoài làm.

Ngay sau đó, cậu khựng lại một chút: Lại nghĩ tới cô gái đó làm gì nữa?

Trong lòng âm thầm chửi mình một câu: “Câm miệng, ăn cơm.”

Dư Thanh Hoài đến cổng vườn thực vật, hai người bạn cùng lớp bổ túc đã chờ sẵn từ lâu.

Họ đều là những người vì nhiều lý do mà bỏ học từ sớm, giờ đang làm mấy công việc chân tay dưới đáy xã hội, cố gắng tranh thủ chút thời gian để đi học lại.

Nói là đi chơi, nhưng thật ra không ai trong ba người rành mấy chuyện chơi bời, “biết chơi” cũng là một kỹ năng. Huống hồ tiền lương của họ cũng chẳng cho phép làm gì quá sang chảnh.

Thế là ba người hẹn nhau sáng ngồi học ở ghế gỗ trong vườn thực vật, chiều dạo quanh công viên, tối đặt một phòng nhỏ ở KTV, hát karaoke, mua theo combo giảm giá, cực kỳ rẻ.

Tổ đội nghèo khó này ngoài Dư Thanh Hoài ra, còn có một chị gái hơn cô một tuổi, tên Hứa Chiêu Đệ, người còn lại là bạn cùng tuổi tên Đồ Phàm.

Hứa Chiêu Đệ làm lễ tân khách sạn, mỗi lần gặp mặt là đem theo cả đống chuyện giật gân tưởng như trên trời rơi xuống, nhưng chưa bao giờ kể khổ về công việc.

Đồ Phàm thì có vẻ khá hơn chút, là quản lý ca ở một nhà hàng Trung Hoa lâu đời, nhưng lương cũng không cao.

Ba người ngồi quanh bàn đá, gặp câu nào không hiểu thì chỉ ra, rồi cùng nhau phân tích, nhưng thật ra trình độ ba người cũng tương đương, thường là “mù nói mù”, cuối cùng kết thúc bằng một trận cười rồi lật đáp án.

Học xong, mỗi người ăn một nắm cơm, vừa đong đưa chân vừa ăn, thỉnh thoảng giơ ngón cái khen Dư Thanh Hoài làm cơm nắm ngon xuất sắc, không gì sánh được.

Mà thật ra làm gì có “nghìn vàng” nào để mà đổi.

Trong lòng họ vẫn có mộng tưởng, mơ một ngày có thể dựa vào chính nỗ lực của mình, từng chút từng chút mà sống được như bản thân mong muốn.

Ánh nắng dịu nhẹ của mùa đông lọc qua tán lá xanh mướt của cây long não, rơi xuống gương mặt non trẻ của họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận