Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu dùng cách này để xác lập quyền sở hữu của mình với cô.

Từ khi biết Dư Thanh Hoài vẫn còn liên lạc với Đường Thừa Duệ, Tống Kha bắt đầu thường xuyên chạy về nhà trong giờ học, chỉ vì sợ cô sẽ nhân lúc mình không có mặt mà lén ra ngoài gặp người ta.

Còn những lúc buộc phải ở lại trường, cứ nửa tiếng là cậu lại nhắn tin hỏi cô đang làm gì, hễ rảnh tay là lại gọi video.

Cậu biết như vậy là quá mức, quá bám người, nhưng mấy suy nghĩ linh tinh trong đầu cậu thật sự không cách nào kiểm soát nổi.

Cho đến một hôm, cậu lại trốn học về nhà và không thấy người đâu.

Gọi điện thì cô nói đang ở quán cà phê với Đường Thừa Duệ.

Cậu hỏi là quán nào, Dư Thanh Hoài thẳng thừng: “Không cho anh tới.”

Tống Kha đi vào bếp rót một cốc nước đá, ngửa đầu dốc cạn, mong hơi lạnh có thể dập tắt ngọn lửa bốc trong ngực. Nhưng nước mát rượi chảy vào dạ dày mà lồng ngực vẫn phập phồng không yên.

Cậu bỗng dưng bật dậy khỏi sofa, túm từng cái gối ôm ném xuống đất.

Điện thoại bị siết chặt trong tay, cậu đi qua đi lại trong phòng khách, từng giây từng phút đều khó mà chịu đựng. Trong đầu cậu từ “Đường Thừa Duệ chỉ là một con chó si tình, liếm đến cuối vẫn trắng tay” trượt thẳng sang “không chừng bọn họ đã đi thuê phòng rồi cũng nên”.

Cậu không dám gọi video, không muốn để lộ sự bất an của mình trước mặt một người đàn ông khác.

Nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, gửi một tin nhắn: “Khi nào em về? Anh có chuyện muốn nói.”

May mắn là Dư Thanh Hoài nói cô sắp về rồi.

Tống Kha cứ thế đi đi lại lại trong nhà, lòng như lửa đốt, chờ đợi cô quay lại. Những chiếc gối bị ném tung tóe cũng được cậu cúi xuống nhặt lên, vỗ bụi rồi xếp về lại chỗ cũ trên ghế sofa.

Tóm lại là lúc Dư Thanh Hoài đẩy cửa bước vào, Tống Kha đang ngồi dựa vào sofa, thần sắc bình tĩnh như thể mấy chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Chỉ là khác với mọi lần, cậu không chạy ào ra ôm cô. Chỉ riêng điểm đó đã rất không bình thường rồi.

Dư Thanh Hoài không hỏi, chỉ theo thói quen thay giày, đặt túi xách, về phòng thay đồ mặc ở nhà. Khi đi ngang qua phòng khách, Tống Kha vẫn ngồi yên đó không nhúc nhích.

Cô không để ý, cứ thế đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh lấy rau củ ra chuẩn bị nấu cơm. Cô đoán hôm nay Tống Kha định ăn ở nhà.

Cà tím cắt khúc, rắc muối ngâm trong thau. Cô đang định xoay người thì phía sau vang lên giọng Tống Kha, trầm đục, đè nén: “Dư Thanh Hoài, anh không muốn em gặp Đường Thừa Duệ nữa.”

Cô không quay đầu lại, tay vẫn làm không ngừng, giọng nhàn nhạt: “Vì sao?”

“Bây giờ em là bạn gái anh rồi.”

Dư Thanh Hoài tháo găng tay nilon, đặt thau cà tím sang bên, quay người nhìn thẳng vào anh.

Cô nói: “Tống Kha, anh đừng nghĩ nhiều. Bọn em chỉ là bạn bè bình thường.”

Câu giải thích kinh điển này tất nhiên không có tí tác dụng an ủi nào. Tống Kha như bị châm lửa, giọng không giấu nổi tức giận: “Anh chính là không thích em gặp anh ta! Em phải chọn một trong hai, là anh, hay là anh ta!”

Cậu dừng lại mấy giây, giọng hạ thấp đi, nhưng cổ vẫn căng lên: “…Hoặc là… tụi mình chia tay.”

Câu này nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Dư Thanh Hoài vừa hé miệng, Tống Kha đã lập tức tiếp lời bằng giọng trầm thấp: “… Anh đùa thôi.”

Cậu thề sẽ không bao giờ nói những lời như vậy nữa. Chỉ vừa nói ra, tim cậu đã thắt lại đau đến mức khó chịu.

Dư Thanh Hoài còn đang chờ cậu phát điên, ai ngờ chỉ ầm ĩ một trận mà kết thúc lặng như tờ.

Sau đó không hiểu Tống Kha bị gì, lại muốn kéo cô làm luôn ở trong bếp, suýt nữa bị Dư Thanh Hoài cầm cái chảo dầu nóng dọa đến lui ra.

Tháng Ba có một chuyện nữa xảy ra.

Lúc đó Tống Kha lại trốn học về nhà. Ban đầu hai người đang xem phim, rồi xem xem lại thành Dư Thanh Hoài nằm ngửa trên ghế sofa, hai chân mở rộng, bị Tống Kha quỳ xuống giữa hai đùi liếm đến mềm nhũn.

Điện thoại của Phương Yến gọi tới, lúc đầu Tống Kha còn mặc kệ, nhưng chuông cứ kiên trì reo mãi, cuối cùng cậu vẫn đứng dậy bấm nghe.

Dư Thanh Hoài nhìn thấy mũi và mặt cậu đầy thứ dính dấp, hỗn loạn, cả người bê bết.

Cô không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe Tống Kha “ừ” hai tiếng, sau đó nói có chuyện phải quay về trường, sắc mặt không mấy dễ coi.

Dư Thanh Hoài đoán chắc là gần đây Tống Kha trốn học quá nhiều, rốt cuộc bị phát hiện rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận