Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lại gần nhìn, hoá ra là một con cú mèo con.

Con cú nằm gọn trong lòng bàn tay Tống Kha, đôi mắt tròn xoe xoe càng tròn hơn, như thể đang bị sốc nặng.

Tống Kha phục sát đất luôn. Nhờ phúc của Dư Thanh Hoài, lần đầu tiên trong đời cậu sờ được chim, mà còn là cú mèo. Lông của nó mềm đến mức tan vào đầu ngón tay. Cậu sờ một lát, Dư Thanh Hoài cũng tới sờ. Cô nói đây là lần đầu tiên cô bắt được cú mèo, nhìn nó thật đáng yêu.

Sờ đủ rồi thì thả. Tống Kha là người mở tay. Chỉ nhẹ buông ra một cái, con cú mèo đã chớp mắt biến mất vào bóng chiều.

Tối hôm đó ông chủ nấu cho họ một bữa rất đơn giản, mì dầu dấm, trên mặt rải ít rau cải cúc hái được tháng Ba. Mùi rau thơm phức, mì ăn rất ngon. Nhất là khi Tống Kha đã chạy nhảy cả chiều theo Dư Thanh Hoài, đói meo, ăn một tô xong lòng dạ khoan khoái vô cùng.

Sau bữa tối, Dư Thanh Hoài lại tiếp tục trò quái dị của mình, lần này còn rủ Tống Kha nhập hội.

Lúc đầu cậu còn không chịu, nhưng thấy thú vị quá cũng bị dụ tham gia.

Dưới mái hiên của căn nhà họ ở, có một cái mạng nhện siêu to. Dư Thanh Hoài đi bắt mấy con côn trùng nhỏ, ném lên mạng. Mạng vừa rung lên, sợi tơ liên kết toàn bộ vòng tròn liền run lẩy bẩy.

Chẳng mấy chốc, con nhện sẽ nhanh như chớp bò ra, dùng tơ quấn chặt con mồi thành cục tròn trắng bóc.

Dưới ánh đèn, ngay cả động tác quấn tơ của nhện cũng thấy rõ mồn một.

Dư Thanh Hoài vừa đứng cạnh vừa bình luận: “Nó phát hiện có mồi rồi đấy!” “Nhện sẽ cắn một phát làm con mồi tê liệt rồi mới gói lại.” “Gói xong cũng không ăn liền đâu, nó sẽ cất làm lương thực dự trữ.”

Cảnh tượng y như chương trình giáo dục khoa học, tận mắt thấy cực kỳ sống động. Ít nhất cũng đủ để giữ Tống Kha dán mắt không rời.

“Hồi nhỏ em cũng thích mấy trò như này hả?” Cậu thấy hơi ghê, nhưng vẫn luyến tiếc không rời mắt.

“Ừ, hồi bé chẳng có gì chơi cả.” Dư Thanh Hoài trả lời rất nhẹ nhàng.

Tống Kha im lặng.

Thật ra hồi nhỏ cậu cũng không chơi được gì. Ở một khía cạnh nào đó, khoảng trống trong ký ức tuổi thơ của cậu dường như đang được Dư Thanh Hoài bù đắp một cách trọn vẹn.

Ở quê trời tối rất sớm. Trời vừa sập xuống là cả làng như bị bóng tối trong núi nuốt chửng. Ngoài ánh đèn vàng vọt le lói trong căn nhà họ ở, bên ngoài tối om như mực.

Dư Thanh Hoài nói cô đi tìm đồ, lúc quay lại tay cầm một cái đèn pin siêu to.

“Xem em tìm được gì này.” Giọng cô đầy hứng khởi.

“Đi thôi, theo em ra ngoài.” Cô phất tay gọi Tống Kha.

“Muộn vậy còn đi à?” Tống Kha hơi ngại.

Chủ yếu là ngoài kia tối quá, cậu cảm thấy ở cái nơi thế này, gặp gấu hay rắn đều không phải chuyện không thể.

“Không đi thì thôi, em đi một mình.” Dư Thanh Hoài chẳng thèm quay đầu lại.

“Đi đi đi đi!” Tống Kha vội vàng đuổi theo.

Đèn pin quả thật rất có ích. Đêm trong núi đen như phủ màn, đèn pin chiếu ra được một vệt sáng dài đơn độc, ngoài quầng sáng ấy thì chẳng nhìn rõ gì.

Dưới chân là đường đất lẫn đá, bước đi phát ra tiếng lạo xạo rất rõ, như thể cả thế giới chỉ còn hai người họ.

Tống Kha lúc đầu vẫn còn căng thẳng, lo bước hụt. Nhưng đi một lúc rồi cũng quen, bắt đầu thấy vui.

Chưa kịp thích nghi hẳn thì Dư Thanh Hoài bỗng tắt đèn pin. Xung quanh lập tức tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón.

“Gần đủ rồi, chắc chỗ này xem được.” Giọng cô vang lên trong bóng tối.

Tống Kha không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay cô, lỡ gặp thú hoang gì, cậu còn có thể bảo vệ cô.

Hai bên là núi cao sừng sững, tối đến mức trông như quái vật khổng lồ nằm rạp. Thân núi và bầu trời gần như hòa làm một, chỉ còn lại đường viền mơ hồ.

Ngoài ra chỉ có tiếng gió lùa qua lá cây xào xạc, tiếng côn trùng rả rích, và tiếng gió xuyên qua rừng cây trầm trầm thổi tới.

Giống như lời thì thầm từ ngàn vạn ngọn núi.

“Nhìn lên đi.” Dư Thanh Hoài nói, cô đã ngẩng đầu từ lúc nào.

Tống Kha hỏi: “Nhìn gì?”

Cậu cũng ngẩng lên.

Và giây tiếp theo, cậu câm nín.

Cả dãy núi đang ngủ yên, mà bầu trời thì được thắp sáng bằng một biển sao rực rỡ. Từng ngôi sao nối liền nhau, dày đặc, trải khắp vòm trời, như có một dải ngân hà bao phủ cả thế giới.

Ánh sao lấp lánh, những chấm sáng lặng lẽ nối nhau, vừa dịu dàng vừa mênh mang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận