Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài nói con nào kêu to nhất thì chọn con đó, vì nó sống động, có sức sống.

Thế mà Tống Kha lại chọn con yên tĩnh nhất, hay trốn trong góc tường, còn nói nó giống Dư Thanh Hoài.

Dư Thanh Hoài trừng cậu một cái, Tống Kha thấy vậy liền bật cười, nghiêng đầu hôn lên trán cô, nếu không phải địa điểm không thích hợp, chắc cậu lại muốn làm rồi.

Tống Kha ôm con gà con đó đi tìm ông chủ để mua, ông chủ phất tay hào sảng:

“Mua gì mà mua, tặng các cháu đó.”

Dù sao dạo gần đây ông cũng ăn không ít cá khô chiên mà Dư Thanh Hoài làm.

Họ còn đi đến một ngôi miếu mà ông chủ nói là rất linh. Ngôi miếu có vẻ đã cũ, nhỏ bé nằm trên đỉnh núi, tường gạch xanh, ngói xám loang lổ, góc mái còn sứt mất mấy viên.

Cả hai vốn chẳng tin vào thần phật, chủ yếu là leo núi. Đến cửa rồi, Tống Kha đề nghị: “Đã đến rồi hay là vào khấn một chút đi?”

Thế là hai người cùng bước vào.

Trong miếu thờ một pho tượng Quan Âm nhỏ bằng đất sét, sơn màu đã phai theo năm tháng, nhưng vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt hiền từ, ánh mắt khẽ cúi như đang nhìn xuống chúng sinh.

Bàn thờ được lau chùi sạch bóng, trên đó bày mấy quả cam và táo tươi. Góc tường chất đầy tro giấy vàng đã đốt, không khí vương mùi đàn hương nhàn nhạt.

Đó là một nơi yên tĩnh và thanh sạch.

Tống Kha quỳ xuống trước, dạo này cậu hạnh phúc quá đỗi, hạnh phúc đến mức không biết làm sao để giữ lại tất cả.

Lần đầu tiên trong đời cậu có một điều ước.

Cậu cầu trước tượng Bồ Tát: “Xin cho con có thể mãi mãi ở bên Dư Thanh Hoài.”

Ban đầu cậu định nói “ở bên người con yêu” nhưng lại sợ Bồ Tát không biết người cậu yêu là ai, nên cậu đọc to cả tên họ đầy đủ, còn lặp lại một lần nữa: “Xin cho Tống Kha mãi mãi ở bên Dư Thanh Hoài.”

Miếu nhỏ nên chỉ có một chiếc bồ đoàn cũ.

Tống Kha khấn xong đứng dậy, Dư Thanh Hoài do dự một lúc rồi mới bước lên.

Thật ra cô không tin những điều này. Nếu cầu xin có hiệu quả thì cô đã chẳng phải sống những ngày như hiện tại, cũng chẳng phải ở đây với Tống Kha.

Nhưng cô chợt nhớ đến một câu nói: “Cố gắng hết sức, còn lại phó mặc cho số phận.”

Vì thế cô cũng quỳ xuống.

Cúi người thật thấp, trán chạm đất.

Trong lòng cô lặng lẽ khấn: “Nguyện cho con được như lòng mong ước.”

Khi hai người nắm tay bước ra khỏi ngôi miếu, Tống Kha dịu dàng hỏi: “Em cầu điều gì thế? Biết đâu anh có thể giúp em thành hiện thực.”

Dư Thanh Hoài nhìn cậu một cái, ánh mắt khó hiểu, rồi đột nhiên chuyển sang chủ đề khác: “Em cũng muốn đến nơi anh sống từ nhỏ xem thử, được không?”

Tống Kha hơi ngẩn ra: “Anh vẫn luôn ở thành phố A… nhưng ở thành phố A còn có một ngôi nhà cũ, hồi nhỏ anh sống ở đó. Em muốn xem không?”

“Muốn.” Dư Thanh Hoài không hề do dự.

“Dẫn em đi đi, em muốn xem.”

Trước khi họ trở về thành phố A, Dư Thanh Hoài nói còn phải một mình đi thị trấn một chuyến, cô bảo là để gặp một người bạn học cũ.

Nghe cô nói là bạn gái, Tống Kha mới chịu để cô đi.

Dư Thanh Hoài đến gặp Lý Hồng, cô gái duy nhất từng có ý định ra làm chứng. Cô ấy hiện đang sống ở thị trấn.

Đó là kiểu nhà phổ biến nhất ở khu cũ của huyện, tường xi măng loang lổ, lan can sơn đã bong tróc, chỉ còn lại những vệt sáng bóng do tay người chạm qua nhiều năm.

Không có thang máy, Dư Thanh Hoài leo đến tầng bảy mới tới nhà Lý Hồng.

Cánh cửa sắt cũ mở ra, người xuất hiện là một phụ nữ đang bế con nhỏ.

Trong giây lát, Dư Thanh Hoài không thể nối liền hình ảnh cô gái trong ký ức với người phụ nữ trước mắt, liền sững lại.

Ngược lại, người phụ nữ mở lời trước, giọng mang theo chút áy náy: “Thằng bé thứ hai còn nhỏ, nếu không thì tôi đã hẹn cậu ra ngoài rồi.”

Dư Thanh Hoài còn chưa kịp nói gì, đứa bé trong lòng cô ấy đã bật khóc.

Lý Hồng vội vàng dỗ, vừa nhẹ tay vỗ lưng con vừa nghiêng người nhường lối: “Vào đi, ngồi chơi chút.”

Cô ấy dẫn Dư Thanh Hoài vào nhà, để cô ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Cô ấy nói: “Cậu cứ ngồi trước đi, để tôi dỗ em bé ngủ đã, không thì lát nữa tụi mình nói chuyện cũng không yên.”

Dư Thanh Hoài gật đầu, thấy Lý Hồng đi vào phòng ngủ.

Cô đưa mắt nhìn quanh, phòng khách lộn xộn đến mức vừa nhìn đã thấy rõ trên ghế sofa là áo khoác trẻ con và mấy cái tã chưa kịp gấp, trên bàn trà thì bình sữa và sách vở lẫn lộn, dưới đất rải rác đồ chơi lắp ghép với xe hơi mini.

Bình luận (0)

Để lại bình luận