Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh chàng đồng nghiệp ngẩn người, tình huống này nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu ta. Cậu ta lắp bắp chữa thẹn: “Ơ? Thế ạ? Vậy để tôi đi đổi đĩa khác.” Nói đoạn liền lủi mất tăm.

Hai vị lãnh đạo thấy vậy cũng đưa mắt nhìn nhau, thức thời im lặng rồi tìm cớ rời đi chỗ khác. Thế là khu vực nhỏ hẹp này chỉ còn lại Tống Kha và Dư Thanh Hoài.

Tống Kha đặt ly rượu lên bàn, giơ tay gọi một phục vụ đang đi ngang qua để lấy một chiếc đĩa sạch. Anh gắp một miếng thịt bò nướng không phết sốt đặt lên lát bánh mì, thêm vào vài sợi dưa chuột muối, rồi tự nhiên đặt vào đĩa của cô.

Toàn bộ quá trình diễn ra từ tốn, chậm rãi, nhưng lại khiến Dư Thanh Hoài thầm thấy kinh hãi.

Sau khi làm xong miếng bánh mì kẹp mở đó, anh lại tiếp tục gắp thêm những thứ khác. Tống Kha không nhìn cô, nhưng rõ ràng là đang hỏi cô, giọng điệu bằng phẳng: “Những năm qua… sống tốt chứ?”

Dư Thanh Hoài ngập ngừng ăn miếng bánh ngọt hạnh nhân mà Tống Kha vừa gắp cho, đáp: “Cũng ổn.”

Dừng lại một chút, để tỏ vẻ lịch sự có qua có lại, cô mới hỏi: “Còn anh?”

Mãi cho đến khi ăn xong cô vẫn không nghe thấy câu trả lời của anh. Dư Thanh Hoài quay sang nhìn Tống Kha thì thấy anh đã buông đĩa xuống.

Anh đứng thẳng tắp đối diện với cô, đôi mắt lặng lẽ và tĩnh lặng găm chặt vào cô.

Ánh mắt ấy giống như những xoáy nước và sóng ngầm ẩn giấu dưới mặt biển lặng thinh vào ban đêm.

Dư Thanh Hoài vội vàng dời mắt đi, không dám đối diện với anh nữa. Cô nói có phần vội vã: “… Tôi sang bên kia xem chút.” Rồi bước nhanh rời khỏi đó.

Dư Thanh Hoài cảm thấy như có gai đâm sau lưng. Cô đi đến một vị trí cách xa đó ít nhất ba chiếc bàn cao mới dừng lại. Dù đã quay lưng về phía Tống Kha, cô vẫn cảm nhận được một ánh mắt đang khóa chặt lấy mình.

Trần trụi và không hề che giấu.

Cô không hiểu Tống Kha muốn làm gì.

Dù sao thì cũng đã bảy năm trôi qua rồi.

Ngoại truyện 3 : Cái ôm từ một phía

Ngoại truyện 3 : Cái ôm từ một phía

Dư Thanh Hoài phải đi đưa một tập tài liệu cho Lưu Dư, trợ lý của Tống Kha.

Hiện tại, toàn bộ việc liên lạc trực tiếp giữa hai bên đều được giao phó toàn quyền cho Dư Thanh Hoài. Cũng chính nhờ dự án này mà chức vụ của cô được thăng thêm một bậc, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cô không có lý do gì từ chối.

Địa chỉ Lưu Dư gửi nằm ở ven biển, đến nơi Dư Thanh Hoài mới phát hiện đó là một bến tàu. Mặt biển được đê chắn sóng bao bọc, tiếng sóng vỗ ì oạp phía dưới, nhìn ra xa mới thấy đường chân trời mênh mông.

Bên cạnh cầu tàu có một chiếc cano nhỏ xinh xắn đang neo đậu. Một người đàn ông mặc đồ bảo hộ màu nhạt bước tới đón, nhìn mặt cô rồi hỏi: “Xin hỏi có phải là cô Dư không ạ?”. Dư Thanh Hoài gật đầu, anh ta liền giơ tay ra hiệu hướng dẫn cô bước lên.

Ghế ngồi trên cano được bọc da, lấm tấm vài giọt nước nhỏ bắn lên. Dư Thanh Hoài ngồi xuống, ôm chặt chiếc túi lớn trước ngực, cánh tay khép lại, cúi đầu nhìn bộ đồ công sở màu trắng gạo quy củ và đôi giày cao gót dưới chân mình, lặng lẽ nhận ra cách ăn mặc hôm nay có phần lạc quẻ.

Ngày thường cô vẫn hay đi giày thể thao, chỉ những dịp liên quan đến công việc mới mang giày cao gót và mặc trang phục trang trọng, có lẽ thói quen này là do ảnh hưởng từ Luật sư Vương.

Động cơ gầm lên, mũi thuyền nhấc bổng, bọt nước tung trắng xóa như sương mù, phả nhẹ vào bắp chân cô. Gió biển mang theo vị mặn mòi xộc thẳng vào khoang mũi, bên tai là tiếng sóng vỗ liên hồi.

Khoảng nửa giờ sau, chiếc cano vòng qua một bãi đá ngầm, phía trước đột ngột hiện ra một con tàu lớn hơn hẳn. Thân tàu trắng muốt neo đậu giữa vùng nước sâu, phía đuôi tàu kéo theo vệt bọt trắng xóa. Khi cano cập sát, có người từ trên thả dây thừng xuống, chiếc cano liền áp sát mạn tàu một cách vững chãi.

Cô được dẫn lên tàu, đập vào mắt là khu vực thư giãn bán lộ thiên ở đuôi tàu, trên bàn bày sẵn chanh thái lát và xô đá. Sau quầy bar, một người phục vụ mặc sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu, đang rót thứ rượu trong suốt vào ly đế cao.

Bước lên boong tàu, Lưu Dư đang đứng cạnh một người đàn ông, người đó rõ ràng là Tống Kha.

Dư Thanh Hoài không ngờ Tống Kha cũng có mặt ở đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận