Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màn đêm đen đặc quánh như mực tàu đổ xuống bến cảng, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường leo lét đằng xa. Gió biển thốc vào mang theo vị mặn chát của muối và cái lạnh thấu xương, rít gào qua những container xếp chồng chất như những nấm mồ sắt khổng lồ. Trên cầu tàu lộng gió, một người đàn ông cao lớn đứng sừng sững, chiếc áo choàng đen dài tung bay phần phật như đôi cánh của loài quạ đêm báo tử.
Hắn là Tần Khiêm.
Chỉ cần nhắc đến cái tên này, cả thế giới ngầm đều phải rùng mình kinh hãi. Hắn sở hữu một vẻ ngoài tuyệt mỹ đến mức siêu thực, một vẻ đẹp tàn khốc khiến phụ nữ khao khát đến điên dại và đàn ông thì vừa ghen tị vừa sùng bái. Nhưng thứ hào quang nhan sắc ấy nhanh chóng bị lu mờ bởi luồng sát khí nồng nặc bao quanh hắn. Đôi mắt hắn, sáng quắc và sắc lạnh như mắt diều hâu, dường như có thể lột trần tâm can kẻ đối diện, nhìn thấu mọi nỗi sợ hãi đen tối nhất đang lẩn khuất trong tâm trí họ. Bất cứ ai lọt vào tầm ngắm của đôi mắt ấy đều chỉ biết run rẩy, lắp bắp xin tha mạng như những con sâu cái kiến.
Hắn đứng đó, tựa như một vị vua của bóng tối, chờ đợi con mồi.
“Hắn đâu?”
Giọng nói của Tần Khiêm vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo như tiếng vọng từ địa ngục. Không cần gào thét, chỉ một câu hỏi bình thường thốt ra từ miệng hắn cũng đủ tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên không gian, khiến người nghe cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt.
“Dạ thưa lão đại! Đã đưa đến rồi ạ!”
Một tên thuộc hạ thân cận, Long, kính cẩn đáp lời. Hắn ra hiệu cho đàn em lôi xềnh xệch một gã đàn ông trung niên đến trước mặt Tần Khiêm. Gã đàn ông này trông thảm hại vô cùng, quần áo rách rưới, bê bết máu và bùn đất, cả người run lên bần bật như cầy sấy. Hắn bị đá mạnh vào khoeo chân, buộc phải quỳ sụp xuống nền bê tông lạnh lẽo. Đôi mắt lão mở to, ngập tràn sự hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy bóng lưng cao lớn trước mặt.
Tần Khiêm từ từ xoay người lại. Ánh trăng lạnh lẽo từ phía sau chiếu rọi, tạo thành một quầng sáng ma mị bao quanh hắn, khiến khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, không rõ biểu cảm. Nhưng lão già kia vẫn cảm nhận được ánh nhìn của hắn – một ánh nhìn âm lãnh, vô cảm như ánh mắt của Tử Thần đang cầm lưỡi hái kề cổ mình.
“Thật tiếc cho ông…” Tần Khiêm nhếch môi cười nhẹ. Nụ cười ấy không mang chút hơi ấm nào, ngược lại, nó còn đáng sợ hơn cả sự giận dữ.
Lão già run rẩy, dập đầu xuống đất, tiếng trán va vào bê tông nghe “cốp cốp” khô khốc: “Lão đại… Xin ngài… xin ngài tha cho tôi! Tôi là bị ép buộc thôi! Tôi thề! Chính Huyết Vũ… chính hắn là kẻ gây rối, hắn ép tôi phải phản bội ngài!”
“Tôi biết!” Tần Khiêm thản nhiên đáp, giọng điệu nhẹ tênh như đang nói về thời tiết.
Nghe được hai từ ấy, lão già như trút được gánh nặng ngàn cân, lồng ngực phập phồng thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Lão tưởng rằng mình đã tìm được đường sống. Nhưng lão đã lầm. Sai lầm lớn nhất cuộc đời lão là nghĩ rằng Tần Khiêm có lòng từ bi.
“AAAAA!!!”
Tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Một đường kiếm bạc lóe lên nhanh như chớp giật. Cánh tay phải của lão già lìa khỏi cơ thể, rơi bịch xuống đất. Máu tươi phun ra xối xả như suối, nhuộm đỏ cả một vùng gạch dưới chân. Cơn đau thấu tim gan khiến lão già trợn ngược mắt, sắp ngất lịm đi thì bất ngờ bị một thùng nước muối lạnh buốt dội thẳng vào người.
Cơn đau rát từ vết thương hở miệng gặp nước muối khiến lão tỉnh táo lại ngay lập tức, co giật từng cơn đau đớn. Lão ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên, thấy Tần Khiêm đang cầm một thanh kiếm dài sáng loáng, mũi kiếm còn đang nhỏ từng giọt máu đỏ tươi xuống đất. Hắn đứng rất gần, cao ngạo và tàn nhẫn.
“Xin ngài… xin ngài hãy tha cho tôi! Tôi sai rồi…” Lão già thều thào, giọng nói vỡ vụn trong cổ họng.
Tần Khiêm dùng khăn tay trắng muốt lau nhẹ vết máu trên lưỡi kiếm, giọng nói vang lên đều đều, không chút cảm xúc: “Kẻ phản bội chỉ có đường chết! Đó là luật bất biến của Xích Thần. Ông theo tôi bao năm, chẳng lẽ lại quên?”
Biết mình không còn đường sống, nỗi sợ hãi tột độ trong lòng lão già bỗng chuyển hóa thành sự điên cuồng tuyệt vọng. Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt hằn học nhìn Tần Khiêm, gào lên:
“Mày… mày tưởng mày thật sự là trùm hắc đạo chắc! Mày đừng có đắc ý! Vẫn còn Huyết Bang! Chừng nào Huyết Vũ còn sống thì mày mãi mãi chỉ là kẻ đứng sau! Huyết Vũ sẽ giết mày!”
Cứ tưởng những lời nguyền rủa ấy sẽ khiến Tần Khiêm nổi giận và ban cho lão một cái chết nhanh chóng. Nhưng không, hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, thong dong nở một nụ cười tàn khốc, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt:
“Thì diệt sạch chúng nó là được chứ gì! Đơn giản thôi mà.”
Chưa kịp để lão già kia hoàn hồn hay hiểu được sự ngông cuồng trong câu nói đó, Tần Khiêm đã xoay người bước đi, bỏ lại một câu ra lệnh ngắn gọn nhưng lạnh lùng như băng đá:
“Tiễn hắn đi!”
Một tiếng súng giảm thanh vang lên khẽ khàng, chấm dứt cuộc đời của kẻ phản bội. Gió biển lại thổi mạnh hơn, cuốn đi mùi máu tanh nồng nặc, trả lại sự yên tĩnh chết chóc cho bến cảng.
________________

Trên chiếc máy bay tư nhân sang trọng đang xé gió lao đi giữa bầu trời đêm.
Không gian bên trong khoang hạng nhất hoàn toàn trái ngược với sự bẩn thỉu, tanh tưởi nơi bến cảng. Ánh đèn vàng ấm áp, mùi hương tinh dầu thoang thoảng, rượu vang đỏ sóng sánh trong ly pha lê. Tần Khiêm ngồi ngả người trên ghế da cao cấp, một tay cầm ly rượu, tay kia cầm điện thoại áp vào tai, khóe môi hơi nhếch lên, rũ bỏ hoàn toàn vẻ sát khí khi nãy.
“Sao? Mày kết hôn á?… Thôi đi thôi đi… tao không muốn trời sập đâu, thằng khốn!”
Hắn cười lớn, tiếng cười trầm ấm vang lên trong khoang máy bay. Ở đầu dây bên kia là Cố Hạo Khương – bạn thân chí cốt của hắn, cũng là một ông trùm kinh tế quyền lực. Tần Khiêm không thể tin được cái tên “tảng băng ngàn năm” như Cố Hạo Khương lại chịu chui đầu vào rọ hôn nhân. Chắc chắn hôm đó tận thế sẽ đến!
“Vậy là kết hôn thật à? Được rồi! Đương nhiên tao sẽ đến! Mày mời, tao dám không đi sao? Vậy đi nhé!”
Kết thúc cuộc gọi, Tần Khiêm ném chiếc điện thoại sang ghế bên cạnh. Hắn đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm chất lỏng màu đỏ sẫm, vị chát nhẹ hòa quyện cùng vị ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn quay đầu nhìn ra cửa sổ, bên ngoài chỉ là màn đêm đen kịt vô tận.
Bạn tốt cũng có vợ rồi… Trong lòng Tần Khiêm bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, vừa vui mừng cho bạn, vừa có chút trống trải. Hắn, Tần Khiêm, kẻ nắm trong tay quyền sinh sát của cả thế giới ngầm, liệu bao giờ mới tìm được một “phu nhân bang chủ” xứng tầm đây? Một người phụ nữ đủ bản lĩnh để đứng cạnh hắn, chịu đựng được bóng tối bao trùm lấy hắn? Hắn cười nhạt, lắc đầu xua đi ý nghĩ vớ vẩn đó.
________________

Tại trụ sở tập đoàn Vân Thị.
“Chào Boss!”
Hàng loạt nhân viên đứng hai bên sảnh cúi rạp người chào, ánh mắt vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ dõi theo bước chân của người phụ nữ đang tiến vào.
Vân Khê.
Dù là phái yếu, nhưng cô đã tự mình dùng chính năng lực và sự tàn nhẫn trên thương trường để leo lên chiếc ghế Giám đốc điều hành, hoàn toàn không dựa dẫm vào cái bóng quyền lực của ba mình – Chủ tịch Vân Thị. Cô là một huyền thoại sống, một đóa hoa hồng có gai độc mà bất cứ ai cũng phải dè chừng.
Hôm nay, như mọi ngày, Vân Khê khoác lên mình một bộ vest nam cắt may thủ công tinh xảo, ôm vừa vặn lấy dáng người mảnh khảnh nhưng rắn rỏi. Cô bước đi dứt khoát, tiếng giày da nện xuống sàn đá hoa cương tạo nên những âm thanh đều đặn, đầy uy lực.
Khuôn mặt cô hoàn toàn không có chút son phấn nào, để lộ làn da trắng mịn không tì vết. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại càng tôn lên những đường nét sắc sảo đến mê người. Hàng lông mi dày và đậm rợp bóng xuống đôi mắt sâu thẳm, đôi lông mày rậm chếch lên thành một góc nhọn kiêu hãnh, càng làm nổi bật thần thái lạnh lùng, xa cách. Đôi môi mỏng luôn mím chặt nghiêm nghị, mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng ôm sát khuôn mặt thanh tú.
Tổng thể gương mặt của Vân Khê là sự pha trộn hoàn hảo giữa nét đẹp phi giới tính và sự quyến rũ chết người. Một vẻ đẹp sắc lạnh như lưỡi dao, vừa khiến người ta muốn ngắm nhìn, vừa khiến người ta sợ hãi không dám lại gần.
Những bộ âu phục nam giới cô mặc không hề khiến cô trở nên thô kệch, ngược lại, chúng như một lớp áo giáp, tôn lên sự mạnh mẽ, quyền lực và khí chất vương giả của cô. Dù bộ vest đó có cứng nhắc đến đâu, khi được Vân Khê diện lên người, nó lập tức trở thành một tuyên ngôn thời trang: thanh lịch, quý phái và đẳng cấp.
Bất cứ nơi nào cô xuất hiện, không gian nơi đó dường như bị cô chi phối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, ngưỡng mộ, thèm khát, và cả ghen tị. Họ đã quá quen với phong cách ăn mặc khác người của cô, nhưng chưa bao giờ thôi bị thần thái áp đảo của cô cuốn hút.
Đặc biệt là khi làm việc, Vân Khê như biến thành một cỗ máy hoàn hảo. Cô giải quyết vấn đề nhanh gọn, xuất sắc, hiệu suất làm việc khiến đám đàn ông trong công ty phải cúi đầu xấu hổ. Cô công tư phân minh, thưởng phạt nghiêm minh, khiến nhân viên luôn tình nguyện tuân thủ tuyệt đối mọi mệnh lệnh mà cô đưa ra.
Trong mắt họ, Vân Khê không chỉ là một người sếp, cô là một biểu tượng, một nữ hoàng không ngai của Vân Thị.

Đối với giới doanh nhân tại thành phố phồn hoa này, cái tên Vân Khê không chỉ đơn thuần là một đại tiểu thư nhà họ Vân. Cô là một “nữ cường nhân” thực thụ, một con sói đội lốt người trong những bộ vest lịch lãm. Trên bàn đàm phán, cô là một đối thủ đáng gờm, lạnh lùng, tàn nhẫn và chưa từng biết khoan nhượng. Bất cứ ai coi thường cô vì cô là phụ nữ đều đã phải trả những cái giá rất đắt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận