Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh Đào, ở bên này.”

Tô Anh dừng bước, từ từ quay người. Trông thấy gương mặt đầy nhiệt tình của Bánh Bao Đậu, cô ồ một tiếng, bước qua chỗ bạn.

“Sao giờ mày mới đến?” Bánh Bao Đậu kéo tay cô hỏi.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang bị túm chặt của mình, thử giãy vài cái nhưng vùng không ra. Quán karaoke vô cùng ồn ào, dù đang đứng nói chuyện ngoài cửa, hai người vẫn có thể nghe thấy tiếng ca quỷ khóc sói tru văng vẳng khắp bốn phía.

Tô Anh chau mày: “Thì vốn đâu muốn đến.”

Bánh Bao Đậu dỏng cao tai nhưng vẫn không nghe rõ nổi, trợn mắt nhìn cô: “Đại tiểu thư à, mày thuộc họ nhà muỗi đấy hả?”

Tô Anh nghe vậy, bực mình quay đi.

“Ấy ấy…” Bánh Bao Đậu vội vàng kéo cô lại, nịnh nọt: “Đừng đừng đừng… Em sai rồi, chị mau vào phòng đi…” Đoạn cười xấu xa, ghé bên tai cô thầm thì: “Mày không biết chứ, nãy anh chủ tịch bảo mày mà không qua thì đừng ai nghĩ đến chuyện về nhà đấy.”

“Mắc mớ gì tới tao?” Tô Anh lạnh lùng bảo vậy rồi bồi thêm, “Chính vì anh ta nên tao mới không muốn đến đấy.”

Vẻ mặt Bánh Bao Đậu như đưa đám: “Coi như tao xin mày, mày làm Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn vớt tao một lần đi mà…” Cô nàng chắp tay, hết sức thành kính, “Xin mày đấy xin mày đấy…”

Tô Anh bật cười vì bộ dạng của bạn, vẻ mặt dịu hẳn đi. Bánh Bao Đậu thấy thế thì xáp lại ôm cô: “Tiểu Anh Đào, tao biết là mày tốt với tao nhất mà!”

“Bớt xài chiêu này đi.” Cô đẩy cánh tay đang quấn lấy mình, nghiêm túc nói: “Tao chỉ vào năm phút thôi nhé.”

Bánh Bao Đậu sợ cô giở quẻ, vội vàng mở cửa, làm tư thế dẫn đường: “Đại tiểu thư, mời.”

Cô thở dài, đứng lặng vài giây rồi mới nhấc gót.

Vừa bước vào phòng, mùi rượu gay mũi xộc thẳng vào mặt Tô Anh, có mười mấy mạng ngồi xiêu vẹo trên sô-pha, trai gái đủ cả. Cô thực sự không ưa những cuộc tụ tập kiểu này nên vẫn mặt nặng mày nhẹ, tìm đại một chỗ trống rồi ngồi xuống.

“Ái chà chà, ai thế này?” Một giọng nữ kỳ quái, chuếnh choáng men say cất lên: “Chẳng phải là Tô đại tiểu thư của chúng ta đấy sao?”

Lời vừa dứt, mọi đôi mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về phía cô.

Tô Anh lơ đẹp cô ả, cụp mắt chẳng buồn nhìn lên.

Cô gái kia lảo đảo đứng dậy, bưng ly rượu lại gần: “Vẫn quy tắc cũ… Đến muộn phạt ba ly.”

Chiếc ly đầy còn chưa kịp xuất hiện trong tầm mắt của Tô Anh thì đã bị một người cản lại. Khi trông rõ người kia là ai, nữ sinh nở nụ cười: “Ấy, em quên mất, chủ tịch của chúng ta thích nhất tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân nhỉ…”

Tiếng ca trong phòng bỗng tắt ngấm, có người nhấn nút tạm dừng, không biết là vô tình hay cố ý.

“Từ Lộc,” Nam sinh giành ly rượu trong tay cô gái, giọng anh ta trầm thấp nhưng rành rọt, “em quá chén rồi đấy.”

Từ Lộc không cho là vậy, cất tiếng hừ lạnh: “Sao thế? Vai chính vừa xuất hiện thì đám vai phụ chúng em có thể xuống sân khấu rồi phải không?”

“Diệp Trạch, anh tàn nhẫn thật.”

Phòng bao vốn náo nhiệt bỗng chốc lặng ngắt như tờ, bầu không khí lạnh xuống, mọi người thức thời ngậm miệng, lẳng lặng xem trò vui.

“Từ Lộc, em…” Nam sinh vừa mở miệng, Tô Anh im lặng nãy giờ bỗng đứng dậy. Cô bước đến trước mặt Bánh Bao Đậu, lạnh lùng nói đủ to để tất cả mọi người nghe rõ: “Hết năm phút rồi.”

Trong lúc Bánh Bao Đậu còn đang sửng sốt, cô đẩy cửa bước ra ngoài.

Diệp Trạch vội vã theo sau, nhưng khi ra đến nơi thì Tô Anh đã mất hút. Đôi mắt anh ta tối sầm, gương mặt toát lên vẻ cô đơn.

Vất vả lắm mới gặp được người thật, còn chưa kịp trò chuyện thì người đã đi xa.

Bánh Bao Đậu bước ra, vỗ nhẹ lên vai anh ta: “Chủ tịch đừng lo, để em đi tìm Tiểu Anh Đào.”

“Ừ.” Anh ta đáp, nhìn cô nàng thật sâu: “Nhớ đưa cô ấy về nhà an toàn nhé.”

Cô nàng nhếch mép: “Tuân lệnh.”

Quán karaoke nằm trong câu lạc bộ giải trí cao cấp nhất thành phố A, bài trí cực sang, cấu trúc cũng cực kỳ phức tạp, không cẩn thận thì rất dễ lạc đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận