Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tỉnh lại ở tầng ngầm, Chu Vãn gần như phát điên.

Cô bị lột sạch quần áo, cơ thể trần truồn, trên cổ được đeo một cái vòng cổ dán sát hoàn mỹ, khi hoạt động sẽ phát ra âm thanh thanh thúy, một cái xích lớn cố định cô ở giữa phòng.

Chu Vãn bị dọa ngất xỉu, khi tỉnh lại thì lập tức kêu cứu.

Nhưng chỉ có ánh đèn màu trắng đáp lại cô.

Chu Vãn hy vọng đây chỉ là một giấc mơ.

Vì kêu cứu quá lâu nên cổ họng của cô khô khốc, nhìn thấy nước ở góc thì cơn khát dâng trào.

Lâu rồi không bài tiết dẫn đến bàng quang của cô no căng.

Những thứ này nhắc nhở với Chu Vãn hiện thực tàn khốc, vào đêm liên hoa tốt nghiệp, cô bị người lạ bắt cóc rồi nhốt ở tầng hầm ngầm giống như một con chó.

Nhưng đối phương lại chậm chạp không xuất hiện, theo thời gian trôi qua, cô bắt đầu sợ mình sẽ chết ở đây mà không ai biết.

Ánh đèn chưa từng tắt, độ ấm trong phòng thích hợp, xem ra người kia không muốn cô chết.

Cô không thể chết, cô còn chuyện quan trong chưa hoàn thành.

Khát quá…Nước…

Xiềng xích trên cổ không đủ dài để cô đứng lên, Chu Vãn chậm rãi bò đến góc tường, cô muốn duỗi tay nâng chén nước lên uống lại phát hiện ra chén đã bị cố định xuống sàn.

Đây là cố ý…Vì sao lại muốn lăng nhục cô như vậy.

Nhưng cố muốn sống.

Chu Vãn đành phải cúi đầu xuống uống nước không màng tôn nghiêm, độ dài của xích sắt vừa đủ để cô cúi xuống.

Đã uống hết nước nhưng bàng quang lại không nín được.

Nhưng mà cô có thể đi tiểu ở đâu được, nơi này không có WC.

Chu Vãn nhìn quanh bốn phía, ở tầng hầm chỉ có vòi hoa sen và một cái cống thoát nước.

Chu Vãn cắn răng nhịn rất lâu, cuối cùng cô vẫn bò đến bên cạnh cống thoát nước.

Vốn đã cảm thấy rất thẹn, Chu Vãn nhắm mắt lại ngồi xổm xuống, càng thêm thẹn mà tiểu ra.

Nước tiểu bắn tung tóe lên mắt cá chân rồi chảy xuống, nước mắt cô cũng rơi theo.

Chu Vãn khóc mệt, cuộn tròn người mơ màng ngủ.

Cô rất muốn dựa vào tường mượn lực nghỉ ngơi, nhưng xích ngắn, Chu Vãn chỉ có thể cuộn tròn nằm nghiêng giống như động vật, không hề có quan hệ về thời gian.

Đói khát và ánh đèn tra tấn, không nghe được một chút tiếng người, không có đồ, ăn, cả người Chu Vãn lâng lâng, nhưng lại không thể ngủ sâu.

Cô chớp chớp mắt, nằm trên mặt đất suy yếu nhìn trần nhà xoay tròn.

Nếu không tham gia tiệc hội thì cô có bị như thế này không?

Bạn bè cô có an toàn không?

Có gặp phải cảnh này không?

Vì sao lại đối xử với cô như vậy? Ai là người làm mấy chuyện này?

Câu tự hỏi thật rách nát bất kham.

Chu Vãn đột nhiên dùng hết sức lực bò dậy, cô ngẩng đầu nhìn chiếc đèn trần màu trắng, đôi mắt ngấn nước trông thật nhu nhược đáng thương.

Cô ngập ngừng cố gắng nói bằng giọng cầu xin: “…. Tôi đói quá, cầu xin anh.”

Đối phương sắp xếp làm ra đủ mọi cách khiến cô nhục nhã chắc chắn lúc này còn đang ở đâu đó theo dõi cô, nơi duy nhất có thể giấu camera chỉ có nơi có ánh đèn.

Ánh sáng quá chói mắt khiến Chu Vãn không có cách nào nhìn thẳng, làm cô có ảo giác mình đang nhìn lên một vị thần tôn kính nào đó.

Ha ha, kẻ bắt cóc đó là thần sao?

Đáng tiếc.

Ánh sáng lạnh lẽo vô tình chiếu sáng toàn bộ căn phòng màu trắng, không ai đáp lại.

Chu Vãn lại hỏi thêm một lần nữa, lại nhận được câu trả lời tương tự, rốt cuộc cô cũng không thể kìm nén được nữa mà bật khóc thành tiếng.

Cô sắp chết đói.

Cô liên tục thấp giọng lặp lại lời cầu xin, giống như một người gần chết giãy giụa trong tuyệt vọng.

Ngay tại thời điểm Chu Vãn đang tuyệt vọng, một giọng nam trẻ tuổi vô cảm vang lên từ đèn trần phía trên đầu cô: “Muốn ra ngoài sao?”

Có người! Trả lời cô!

Bước đầu tiên trong quá trình thuần hóa đó chính là làm cho đối phương không thể không ỷ lại vào mình.

Chu Vãn ngay lập tức bi ai nhận ra rằng trong lòng cô đang dâng lên sự vui sướng. Bản năng sinh tồn khiến cho cô xem nhẹ đi sự sợ hãi và nhục nhã khi bị người đàn ông xa lạ giam cầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận