Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Lạ Trong Biệt Thự
Hứa Khả rít một hơi thuốc cuối cùng, cái vị đắng khét rẻ tiền lan ra trong miệng. Cô nhổ mẩu thuốc xuống nền gạch đắt tiền, nhìn căn biệt thự màu trắng sừng sững trước mặt, cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Nó lạnh lẽo, câm lặng và xa cách, giống hệt như người chủ nhân của nó.
Cô miễn cưỡng ấn chuông.
Đây là nhà của Chu Đại, một người mà cô buộc phải gọi là “chú”. Một mối quan hệ vòng vo đến nực cười: Chu Đại là cậu ruột của Tiêu Hành, mà Tiêu Hành lại là con riêng của cha dượng cô. Một người chú hờ không hơn không kém, chẳng có lấy một giọt máu mủ liên quan.
Nhưng người chú hờ này lại là một nhân vật không thể xem thường.
Mẹ cô, người đàn bà đã sớm quên mất mình còn có một đứa con gái, đã kể lể về ông ta không ngớt. Bác sĩ khoa chỉnh hình, trưởng khoa ở tuổi 33, năm nay 35. Cha dượng cô thì bổ sung thêm bằng một giọng thì thào ghen tị: “Phú nhị đại thứ thiệt, nhưng nó giỏi. Đại học y trong nước học trường top 1, thạc sĩ cũng ở đó. Lên tiến sĩ thì bay tuốt ra nước ngoài, học trường y tốt nhất. Vài năm trước làm một ca phẫu thuật lớn thành công vang dội, bệnh viện trong nước phải trả cái giá trên trời mới rước được về.”
Tóm lại: 35 tuổi, đẹp trai, có tiền, có sự nghiệp lẫy lừng. [4, 8]
Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Cha dượng nói ông ta có hai cái tật kinh khủng: tính tình cực kỳ thối nát, và mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng. [8, 9]
Hứa Khả chưa từng gặp người đàn ông này. Nếu không phải mẹ và cha dượng ép cô đến đây “trị liệu tâm lý” một thời gian, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng muốn dính dáng gì đến cái gia đình phức tạp này. Cô bị tống đến đây như một món hàng hỏng cần sửa chữa.
Tin nhắn cô gửi cho ông ta từ năm tiếng trước vẫn nằm im, không một dấu “đã xem”. Mẹ cô nói hôm nay ông ta nghỉ phép.
Mười phút… mười lăm phút…
Gần hai mươi phút trôi qua, sự kiên nhẫn của Hứa Khả bốc hơi theo cái nắng gắt. Con mẹ nó! Tưởng mình là ai?
Cô bắt đầu nóng nảy, không thèm ấn chuông nữa mà đập thẳng tay lên cánh cửa gỗ lim nặng trịch, tạo ra những tiếng “rầm rầm” tức tối. Ngay khi cô chuẩn bị xách vali bỏ đi, một tiếng “bíp” khô khốc vang lên. Cửa tự động mở.
Giọng nói của Chu Đại truyền ra từ bộ đàm gắn trên tường. Một giọng nam trầm thấp, đầy từ tính, lạnh như tiền, trẻ trung một cách đáng ngạc nhiên, nhưng không có lấy một chút hơi người.
“Tự vào đi. Mật mã cửa đã gửi vào điện thoại cháu. Phòng cháu ở tầng hai, căn thứ hai bên trái. Có hai quy tắc: Thứ nhất, yên lặng. Dù tôi có ở nhà hay không, cũng không được phép gây ra bất cứ tiếng động thừa thãi nào. Thứ hai, sạch sẽ. Dọn dẹp vệ sinh khu vực của mình. Đặc biệt là khu vực công cộng. Trừ mùi nước hoa ở phòng khách, trong nhà này không được phép xuất hiện bất cứ mùi gì khác.”
Hứa Khả sững sờ.
Cái quái gì vậy? Đang nói chuyện với con người hay robot?
Cô bĩu môi. Lũ nhà giàu lắm tiền đúng là lắm tật xấu. Tưởng bà đây muốn ở cái nhà tù này lắm à?
Hứa Khả ưỡn bộ ngực mới lớn của mình, ngẩng cao đầu, cố tình dùng gót giày cao gót nện thật mạnh xuống sàn đá hoa cương, tạo ra những âm thanh “cộc, cộc” chói tai. Cô đang khiêu khích.
Vào trong nhà, cô đảo mắt nhìn quanh. Sạch. Sạch đến mức đáng sợ. Sạch như thể không có người ở, không một hạt bụi. Xung quanh tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ bên ngoài. Mùi hương trong nhà rất lạ, không phải mùi nước hoa nồng gắt cô tưởng tượng, mà là mùi hoa đào thoang thoảng, thanh khiết đến lạ.
Cô ngẩng đầu. Tất cả cửa sổ trên lầu đều mở, nhưng cô không biết ông chú biến thái kia đang ở phòng nào. Và dĩ nhiên, camera gắn ở mọi góc chết.
Hứa Khả nhếch mép cười. Cô lấy trong túi ra một thanh kẹo cao su, xé vỏ, nhét vào miệng nhai ngấu nghiến. Vài giây sau, cô nhổ bã kẹo thẳng xuống sàn nhà sạch bóng, ngay dưới tầm ngắm của một cái camera. Cô dùng gót giày nhọn hoắt nghiền nát nó, cố tình di qua di lại. Xong xuôi, cô ngẩng mặt lên cái camera, lè lưỡi, làm một cái mặt quỷ xấu xí nhất có thể.
“Chào chú, cháu đến rồi đây.” Cô thì thầm.
Cô đi thẳng lên tầng hai. Phòng cô không khóa. Rất rộng, gấp đôi cái phòng trọ cũ của cô. Và tất cả, từ chăn, ga, gối, rèm cửa… đều là một màu trắng toát. Trắng như bệnh viện.
Hứa Khả quăng cái vali và con búp bê Tây Dương cũ kỹ xuống, cô dang rộng hai tay, ném cả cơ thể mình xuống chiếc giường lớn. Êm thật. Vải vóc mềm mại lướt qua da cô. Cô lăn lộn vài vòng, không khỏi cảm thán: “Đúng là bọn nhà giàu.”
Cô nằm đó, nhìn lên trần nhà trắng toát, nghĩ về cái vận may chó má của mẹ mình. Vốn dĩ, cha dượng cô lấy vợ cả là một thiên kim nhà giàu, dựa hơi nhà vợ mà phất lên. Sau khi vợ cả mất, không biết mẹ cô, một người đàn bà bình thường đến thê thảm, đã dùng cách gì mà hốt được ông ta. Thế là, chỉ sau một đêm, bà trở thành phu nhân nhà giàu. Còn cô, từ một đứa con gái nghèo kiết xác, bỗng dưng biến thành “tiểu thư” hờ, sống nhờ trong biệt thự xa hoa.
Một cuộc đời trớ trêu.
________________

Tầng ba, trong phòng làm việc tối om, Chu Đại vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến. Anh liếc mắt nhìn màn hình giám sát.
Cô gái nhỏ đã đến. Hành lý không nhiều. Mái tóc nhuộm xanh xanh đỏ đỏ như con vẹt. Trong tay ôm một con búp bê còn to hơn cả người.
Anh tua lại đoạn băng.
Đôi mắt anh nheo lại khi thấy cảnh Hứa Khả nhổ bã kẹo cao su xuống sàn nhà anh vừa cho người đánh bóng hôm qua. Vẻ mặt anh lạnh đi vài phần. Cô gái này, không chỉ ồn ào, mà còn cố tình đối nghịch với anh.
Anh nhớ lại hai cuộc điện thoại phiền phức.
Anh rể, Tiêu Minh Viễn: “Chu Đại, con bé Hứa Khả tính nó không xấu đâu, nhưng ở trường tiếp xúc với mấy đứa hư hỏng ngoài xã hội nên bị tiêm nhiễm. Lần này cho nó qua chỗ em trị liệu, em giúp anh coi chừng nó một chút, nó còn nhỏ, em bỏ qua cho nó nhiều hơn.”
Rồi đến thằng cháu trời đánh, Tiêu Hành: “Cậu ơi, con bé đó nó bị điên đó! Thần kinh không ổn định, thích đánh nhau, học thì dốt đặc. Cậu đừng có quan tâm nó làm gì, cứ để nó tự sinh tự diệt. Mà nếu cậu ‘chữa’ được nó thì tốt quá!” Giọng nó lúc đó rõ ràng là đang hả hê, như thể đoán trước được Hứa Khả sẽ bị anh hành cho ra bã.
Chu Đại xoa xoa thái dương. Anh không có hứng thú dạy dỗ con cái nhà người khác. Cho phép Hứa Khả, một đứa con gái không chút máu mủ, bước vào cái “thánh địa” sạch sẽ này đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh rồi.
Nhưng nhìn cái bã kẹo cao su bị nghiền nát trên màn hình, anh biết, một tháng tới đây sẽ không hề vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận