Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bên trong căn phòng VIP tĩnh lặng của khách sạn G, chỉ có tiếng nước chảy rào rào xé toạc không gian. Mộ Thần đứng lặng dưới vòi sen, dội những làn nước lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống thân hình vạm vỡ, trần trụi. Nước lạnh ngắt, nhưng lại chẳng thể dập tắt ngọn lửa tà dâm đang hừng hực bùng cháy trong từng thớ thịt. Bữa tiệc thương mại tối nay, anh đã sơ ý để kẻ rắp tâm hạ một liều xuân dược cực mạnh vào ly rượu. Giờ phút này, luồng nhiệt nóng rẫy như thiêu như đốt đang cuộn trào trong huyết quản, dồn toàn bộ xuống thân dưới khiến cự vật của anh trướng to, cứng ngắc và đau nhức đến phát điên. Mộ Thần nhắm nghiền mắt, cắn chặt bắp hàm đến nổi đầy gân xanh, chỉ biết dùng cái lạnh thấu xương của nước để mong níu giữ lại chút lý trí tàn tạ.
Bên ngoài hành lang, tiếng gót giày gõ nhịp dồn dập vang lên. Lâm Nhạc đang cuống cuồng chạy như bay. Hôm nay là sinh nhật tròn mười tám tuổi của cô, ngày mà cô đã mong ngóng từ lâu vì Mộ Thần hứa sẽ về sớm cùng cô thổi nến. Thế nhưng, khi nghe Trình Dư – trợ lý của anh – hốt hoảng báo tin chú đang gặp chuyện không hay ở khách sạn, cô đã quăng bẵng mọi thứ, ba chân bốn cẳng lao đến đây.
Đứng trước cửa phòng, cô run rẩy bấm dòng mật mã mà Trình Dư đã dặn. Cửa bật mở. Căn phòng tối om, ngột ngạt, chỉ có vệt ánh sáng vàng vọt hắt ra từ khe cửa phòng tắm cùng tiếng nước xối xả. Trái tim Lâm Nhạc thót lên vì lo lắng. Cô dò dẫm bước tới, đập mạnh tay lên cửa kính mờ, giọng lạc đi:
“Chú! Chú Mộ Thần, chú có sao không?”
Bên trong, Mộ Thần khựng lại. Âm thanh trong trẻo, quen thuộc ấy lọt vào tai anh như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô. Nhạc Nhạc? Sao con bé lại đến đây vào lúc này?
Anh hít một hơi sâu, với tay tắt phụt vòi nước. Loạng choạng vơ lấy chiếc quần âu mặc tạm vào người, Mộ Thần kéo cửa bước ra. Ngực trần vạm vỡ của anh vẫn đẫm nước, từng giọt lăn dài qua những rãnh cơ bụng săn chắc. Khi ánh mắt anh chạm phải cô, đồng tử anh đã đỏ ngầu, vằn lên những tia máu của dục vọng đang gào thét đòi xé nát gông xiềng. Anh cố ghì giọng mình xuống cho thật bình tĩnh, nhưng âm sắc đã khàn đặc:
“Sao con lại đến đây? Chẳng phải chú đã dặn ở yên chờ chú về sao?”
Lâm Nhạc không màng đến thái độ lạnh lùng ấy. Thấy lồng ngực anh phập phồng dữ dội, mồ hôi trộn lẫn nước tắm tuôn rơi, cô xót xa nhón chân lên, đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại áp lên trán anh.
“Chú không khỏe ở đâu? Trán chú nóng quá, sao nhìn chú mệt mỏi thế này…”
Giây phút da thịt mát lạnh của cô chạm vào vầng trán nóng rực, Mộ Thần rùng mình. Dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng, đánh thẳng vào trung khu thần kinh. Anh giật bắn người, thô bạo hất tay cô ra, lùi lại một bước. Anh biết rõ giới hạn của mình đang mỏng manh đến nhường nào. Nếu cứ để cô gái nhỏ mang mùi hương thanh khiết này đứng cạnh, anh sẽ hóa thú và hủy hoại cô mất.
“Chú không sao! Mau về nhà đi!”
Nhưng Lâm Nhạc vốn bướng bỉnh, lại đang xót ruột khi thấy người đàn ông mình thương yêu tiều tụy. Cô tiến lên, nhất quyết không lùi bước: “Không được! Chú đang bệnh thế này, cháu không thể bỏ chú lại một mình. Để cháu gọi xe đưa chú đi bệnh viện!”
“ĐÃ BẢO CHÁU VỀ NGAY CƠ MÀ!”
Tiếng gầm thét như sấm rền của Mộ Thần xé toạc màn đêm, khiến Lâm Nhạc giật thót mình, bờ vai gầy run lên lẩy bẩy. Đôi mắt to tròn ngập nước, uất ức nhìn anh. Từ bé đến lớn, chú chưa bao giờ lớn tiếng nạt nộ cô như thế.
Mộ Thần thở hắt ra, dục hỏa thiêu đốt tâm can khiến anh không thể nói thêm lời nào. Anh thô bạo túm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo xệch ra phía cửa và lạnh lùng đẩy cô ra ngoài hành lang, đóng sầm cửa lại.
Đứng trơ trọi giữa hành lang lạnh lẽo, Lâm Nhạc tủi thân đến mức nước mắt vỡ òa. Chú ấy ghét bỏ mình sao? Mình lo cho chú ấy đến mức bỏ cả tiệc sinh nhật chạy đến đây, vậy mà chú lại đuổi mình đi như một kẻ phiền phức. Ôm khuôn mặt giàn giụa nước mắt, cô bước những bước nặng trĩu quay lưng đi.
Ở bên trong, khi cánh cửa vừa khép lại, Mộ Thần hoàn toàn mất đi sức lực. Anh lảo đảo ngã vật xuống chiếc giường êm ái. Hơi thở anh đứt quãng, nóng rẫy. Tác dụng của xuân dược đã lên tới đỉnh điểm, cắn nuốt toàn bộ lý trí còn sót lại. Đôi mắt anh mờ đi, chìm vào cơn cuồng loạn.
Đi được một đoạn, bước chân Lâm Nhạc chậm dần. Trái tim cô thắt lại. Bộ dạng ban nãy của anh rất bất thường. Cô không nỡ. Dù có bị mắng, cô cũng không thể để anh một mình. Quệt nước mắt, cô rón rén quay lại.
Gõ cửa mấy lần không thấy ai thưa, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, cô đánh liều vặn tay nắm cửa xông vào. Trên chiếc giường rộng lớn, Mộ Thần nằm bất động, ngực phập phồng nặng nhọc.
“Chú! Chú sao rồi? Chú mở mắt ra nhìn Nhạc Nhạc đi!” Cô hoảng hốt lao tới, luồn tay đỡ lấy vai anh. Cả người anh nóng như một hòn than rực lửa. Sợ hãi tột độ, cô buông anh ra, vội vã thò tay vào túi xách tìm điện thoại định gọi cấp cứu.
Nhưng điện thoại còn chưa kịp rút ra, một bàn tay sắt đá đã vươn tới, túm chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và đè sấp xuống nệm.
Lý trí của Mộ Thần đã hoàn toàn tan biến. Trước mắt anh lúc này chỉ có một thân thể mềm mại thơm tho, một liều thuốc giải duy nhất cho cơn khát đang hành hạ anh. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, ánh mắt anh đỏ sọc, nhìn chằm chằm người con gái dưới thân bằng sự thèm khát điên cuồng của một con dã thú. Hơi thở dồn dập, anh cúi gầm xuống, hung hăng cắn mút lấy đôi môi đỏ mọng của cô một cách cuồng bạo.
Nụ hôn giáng xuống quá bất ngờ và thô bạo khiến Lâm Nhạc kinh hãi trợn trừng mắt. Môi lưỡi anh càn quét, mạnh mẽ nạy mở hàm răng cô, hút lấy vị ngọt ngào. Lợi dụng lúc anh buông ra để thở, cô hoảng loạn lấy tay đẩy mạnh ngực anh:
“Chú! Chú làm cái gì vậy? Cháu là Nhạc Nhạc mà, chú điên rồi sao…”
Chẳng có lời đáp lại. Anh lại lao xuống, cướp đoạt đôi môi cô bằng lực đạo tàn nhẫn hơn. Bàn tay to lớn của anh tóm gọn hai cổ tay nhỏ bé của cô, ép chặt lên đỉnh đầu không cho nhúc nhích. Bàn tay còn lại vươn xuống, luồn ra sau lưng cô, dứt khoát kéo toạc đường khóa váy.
“Không! Chú buông cháu ra!” Lâm Nhạc sợ hãi tột độ, vùng vẫy kịch liệt. Nhưng sự phản kháng yếu ớt của cô chỉ càng kích thích bản năng chinh phục của dã thú.
Anh rời khỏi đôi môi đã sưng tấy, cúi xuống dọc theo chiếc cổ thiên nga trắng ngần, tham lam liếm láp, cắn mút. Răng môi anh trượt tới đâu, những dấu vết đỏ chót, rướm máu ứa ra tới đó, in hằn trên làn da tuyết. Chiếc váy voan mỏng manh bị anh thô bạo lột sạch, ném thẳng xuống thảm. Thân hình thiếu nữ mười tám tuổi căng mọng, mơn mởn phơi bày trần trụi dưới con mắt rực lửa của anh. Sự cương cứng bên dưới lớp quần của anh cọ xát mãnh liệt vào bắp đùi cô, đòi hỏi được giải tỏa. Trong cơn hoảng loạn và nhục nhã, tiếng khóc nức nở của Lâm Nhạc vỡ vụn trong đêm tối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận