Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triển Du vừa nghe vậy đã biết trong lòng anh đang sinh nghi, giả nói đáp lời: “Em cũng không muốn đi đâu cả, em chỉ muốn ở cùng với Tứ gia thôi. Người ở đây cũng không thèm để ý đến em, trừ ngài ra em cũng không tìm thấy ai nói chuyện.”

Là vậy sao.

Dường như Nam Khôn rất thỏa mãn với đáp án này, an ủi: “Bọn họ chỉ vì bận việc nên không rảnh nói chuyện với em thôi, đừng suy nghĩ lung tung.”

Triển Du lại chẳng hề để ý: “Không sao, dù sao có rất nhiều chuyện các cô ấy nói em cũng không hiểu, thật ra em chỉ thích nói chuyện với Tứ gia thôi.”

Nam Khôn nghe vậy mặt cũng không đổi sắc nhưng trong lòng thì đã dậy sóng.

Cái loại được người khác khăng khăng một mực thương nhớ, cảm giác được tín nhiệm cùng ỷ lại, bất kể lúc nào cũng là một liều “thuốc mê” hữu hiệu nhất, nếu như sau lưng cô không cất giấu mục đích gì thì chỉ có thể nói cách giáo dục của Rini rất thành công – thành công giáo dục những vật cưng này biết cách nịnh nọt người khác hữu hiệu nhất lại còn không khiến cho người ta phản cảm.

Hai mắt hắn nheo lại lẳng lặng nhìn Triển Du một lúc rồi nói: “Bình thường nếu em thật sự thấy nhàm chán thì cứ ra ngoài một lát, nhớ rõ bảo A Đông đi cùng.”

Ánh mắt Triển Du sáng lấp lánh, lập tức nhảy dựng lên: “Em có thể tới trường đua ngựa phía sau núi không?”

Hàng chân mày của Nam Khôn chau lại: “Có thể nói cho tôi biết vì sao lại muốn tới đó không?”

“Bác Trương nói cảnh sắc ở đó đặc biệt đẹp, hơn nữa lại rất gần suối nước nóng.”

Lần này Nam Khôn không hoài nghi nhiều: “Có thể đến chuồng ngựa nhưng không được tắm suối nước nóng, chân em còn đang bị thương, rất dễ nhiễm trùng, đợi vết thương khép lại đã.”

“Cảm ơn Tứ gia.” Triển Du ra vẻ cảm kích, chồm qua ôm cổ Nam Khôn hôn lên mặt hắn một cái.

Cuối cùng đêm đó Nam Khôn cũng không qua đêm trong phòng Triển Du, không phải hắn không muốn mà về sau quản gia đến gõ cửa nói có điện thoại của hắn, hắn vào thư phòng nhận điện thoại rồi không trở lại nữa, đến khi dưới lầu truyền đến tiếng động cơ xe Triển Du mới biết Nam Khôn đã đi, hơn nữa vài ngày sau cũng không thấy người đàn ông này đâu.

Mục Hàn nói hình như số hàng lần này Xích Thủy bán cho chính phủ Ả Rập nửa đường xảy ra vấn đề.

Mấy ngày nay Nam Khôn đều không có ở Xích Thủy, không thể nghi ngờ là rất tiện cho Triển Du xuất hành vào ban đêm.

Mày ngày nay Triển Du cùng các thành viên trong đội đã lợi dụng thời gian buổi tối để thăm dò khu chế tạo bí mật cùng hệ thống quản chế trong căn cứ và bố trí địa hình của nó, hôm nay địa điểm công tác lại được chuyển đến phía sau núi của Xích Thủy.

Qua năm giờ chiều, núi Nam Loan vẫn là tiên cảnh nhân gian như trước.

Triển Du cưỡi ngựa phi thật nhanh dọc theo con đường lát đá hướng về phía hang Dưỡng Sinh, A Đông không xa không gần theo sau.

Núi non hoang dã tĩnh lặng, lá xanh sum suê, cỏ trải xanh um, đập vào mắt chỉ có một màu xanh tươi của cỏ cây, chợt có tiếng côn trùng kêu và tiếng chim hót, nhiều âm thanh hòa lẫn, tô điểm thêm vẻ thanh u tĩnh nhã của khu rừng xanh ngắt này, khiến cho người ta vui vẻ thoải mái.

Mười phút sau cô dừng lại sau hang Dưỡng Sinh, đã sớm có người hầu đứng đấy nhận dây cương trong tay Triển Du, lại có người bước lên dẫn cô vào bên trong, A Đông đi theo tới cửa thì thức thời dừng bước.

Con đường đá trong hang uốn lượn về phía trước, bên trong là từng bụi hoa dại nở rộ cùng tiếng chim quyên và những bông hoa hồng, chợt có cơn gió lướt nhẹ qua, hương thơm thấm lòng người. Triển Du đi về phía trước dọc theo con đường nhỏ, ánh nắng chiều tà chiếu rọi từng ánh sáng vàng nhàn nhạt lên gò má trắng nõn của cô, cả khuôn mặt cô trơn bóng như một thiên sứ.

Cuối đường có một cánh cửa gỗ khắc hoa khép hờ, bên trong là khoảng sân rộng lớn, trong sân có vài hồ nước khoáng được thiết kế khác biệt, có cả đình nghỉ mát cùng phòng tắm vòi sen.

Người hầu nữ dẫn đường nói với Triển Du: “Tôi sẽ ở bên ngoài trông coi, nếu cần gì ngài cứ trực tiếp sai bảo tôi.”

Triển Du cười tủm tỉm nhẹ gật đầu.

Cửa sân vừa mới đóng cô đã xoay người chạy nhanh đến bụi hoa lấy ra cái balo đã giấu từ tối hôm qua, bên trong là một đôi giày quân đội màu xanh, một cái ống nhòm, một cái MT răng nanh, một cây súng, một dụng cụ thăm dò UI.

Có những công cụ này muốn lặng yên không tiếng động chuồn khỏi đây đi ra ngoài đối với Triển Du mà nói là một chuyện rất dễ dàng.

Năm phút sau, Triển Du vung cây dao trong tay lên, chém đứt cây mây chắn đường, cẩn thận tỉ mỉ thẳng tiến vào rừng sâu.

Một lúc sau tai nghe truyền đến giọng nói mừng rỡ của Hình Thiên: “Du nhi, ở đây anh có thể quét được bản đồ 3D, chính là ở xung quanh đây, em cẩn thận một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận