Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thì ra ngay cả mèo cũng biết ăn vạ anh chàng đẹp trai.

Hà Lạc nhấp vào bức ảnh, phóng to chi tiết, nhìn chằm chằm bàn tay lộ ra của Giản Việt nhìn đi nhìn lại.

Nghĩ đến ngày hôm qua lúc bàn tay này nắm lấy bầu ngực của cô, gân xanh mơ hồ nổi lên, sức lực mạnh mẽ…

Hai má Hà Lạc nóng lên, không dám tiếp tục suy nghĩ nữa, cô cầm bảng vẽ bắt đầu vẽ tranh. Vào lúc bên ngoài bắt đầu khởi công đã ồn ào hơn một chút, nhưng trong lòng cô đã có một người, cũng không cảm thấy phiền nữa, bức tranh này, vẽ cho đến tối mới xong.

Công nhân đã kết thúc công việc, Hà Lạc xoa xoa đôi chân đau nhức, đi đến phòng khách định gọi bên ngoài đệm bụng trước

Nhưng ai biết trời có mưa gió thất thường, tâm trạng tốt đẹp của Hà Lạc không kéo dài bao lâu, một giây sau bởi vì không để ý đến những thứ trong phòng khách, trẹo chân ngã, mông ngồi trên đống cát nhỏ trong phòng khách…

Xương chậu giống như bị ném thành bốn mảnh.

Cô đau đến nhe răng trợn mắt, thiếu chút nữa thở hổn hển, Hà Lạc chậm lại hơn nửa ngày mới từ trên mặt đất đứng lên, cô bị thương phát hiện mắt cá chân sưng lên, mỗi một bước đi đều rất đau.

Lúc trước Hà Lạc nói muốn chuyển đến Nam Thành ở một mình, mẹ Hà Lạc rất không đồng ý, lo lắng một mình cô ở không an toàn, không biết chăm sóc cho bản thân.

Hà Lạc còn không để ý, nhưng bây giờ xem như bị nói trúng rồi, cảm xúc nhỏ trong lòng cũng đau đến trong nháy mắt nhân lên

Giản Việt vừa sửa sang lại tủ lạnh, thì nhận được điện thoại của Hà Lạc, giọng nói của cô mang theo nức nở, vừa mềm mại vừa dịu dàng, nghe được người nói đang run rẩy.

“Giản Việt…. Anh… Bây giờ anh có rảnh không? ”

“Đừng vội, cô làm sao vậy?”

Nghe được giọng nói của Giản Việt, Hà Lạc thoáng bình tĩnh một chút: “Mắt cá chân của tôi hình như bị sưng rồi không đi được, nếu anh rảnh có thể giúp tôi mang cho tôi một ít thuốc giảm sưng đau được không?”

Chuông cửa reo lên.

Lúc Hà Lạc lảo đảo đi mở cửa, nhìn Giản Việt mang theo không ít đồ tới, cô lại cảm thấy xấu hổ, vừa rồi hình như cô bị ấm đầu cho nên cô mới gọi điện thoại cho Giản Việt…

Cô một mình ở chỗ này không biết có thể nhờ ai giúp đỡ, nhưng Giản Việt cũng không phải là người quen gì của cô cả…

Hơn nữa còn khóc nhè trong điện thoại nữa, thật là…

Hà Lạc cảm thấy không còn mặt mũi gặp người khác nữa, nửa người đều núp ra sau cửa.

“Chân có thể đi được không?”

Hà Lạc gật đầu.

Sau khi Giản Việt bước vào rồi đóng cửa lại, “Để tôi xem một chút. ”

Hà Lạc một chân mò mẫm đi về phía trước hai bước, còn chưa đợi cô đi xa, cô đã bị Giản Việt ôm lấy thắt lưng kéo trở về.

“Đã như vậy rồi cô đi được à?” Giản Việt bế ngang cô lên.

Trước khi đến đây, Hà Lạc đã giải thích cho anh một chút chuyện đã trải qua, lúc đầu ngã rất đau, nhưng bây giờ lại cảm thấy không đau như vậy…

“Không sao, nhưng mà chỉ có hơi sưng thôi.” Hà Lạc nhẹ giọng nói.

Hà Lạc nhẹ nhàng đặt trên sô pha, cô mặc áo thun dài rộng thùng thình, đùi bên phải một mảng bầm tím, nhìn qua có chút giật mình, nhưng cũng may không cọ rách da, chỗ nghiêm trọng nhất là mắt cá chân sưng đỏ của cô.

Tay Giản Việt đặt vào chỗ, nhẹ nhàng xoay chuyển, hỏi Hà Lạc có đau không, Hà Lạc lắc đầu.

Anh rũ mắt nhìn kỹ, “Mắt cá chân bị bong gân, cũng may không bị thương đến xương cốt. ”

Một chân Hà Lạc đặt trên người anh, lòng bàn tay người đàn ông rất nóng, ánh mắt lại chăm chú như vậy, Hà Lạc bị anh nhìn chằm chằm càng thêm không được tự nhiên.

“Anh mua gì trong túi vậy?” Hà Lạc tìm chủ đề, từ trong túi mò ra một cái lọ, hỏi anh đây là cái gì.

“Đây là dầu gió, làm tan máu bầm.”

Hà Lạc à một tiếng, có hơi không hiểu, “Vậy cái này phải làm như thế nào? Có cần thủ thuật đặc biệt nào không? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận