Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy giáo viên đã nói như thế, nhưng Hạnh Mính không phải người chịu nhịn. Tế bào vận động của cô phát triển mạnh, cũng có thể là vì phải đuổi kịp hồn phách, nên đã liều mạng luyện tập chạy bộ, hai chân tràn đầy sức bật. Cho dù mắt cá chân mới bị thương vào tuần trước, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì.

Tiếng còi vừa vang lên, Hạnh Mính liền vọt tới đằng trước, vứt người phía sau một đoạn xa xa, bàn tay mở ra, chống xuống đất khuỷu tay căng chặt, chân trước chấm đất, dùng sức lao về phía trước, tóc đuôi ngựa buộc cao vút lên, vẽ ra một đường cong trong không trung.

Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người cô, Hạnh Mính vẫn duy trì tốc độ, không buồn ngoảnh đầu mà xông thẳng. Cô nhìn thấy bóng người cách đó không xa, Nguyên Tuấn Sách đang ôm mấy chai nước khoáng đi ra từ siêu thị tới gần đường băng. Chắc là anh bị giáo viên thể dục phái đi làm cu li, dù sao trong tiết thể dục khóa chỉ có mình anh là nhàn rỗi nhất.

Đột nhiên, bên cẳng chân phải cảm nhận được dị vật đập vào, hình như là đá!

Hạnh Mính khiếp sợ cúi đầu, đùi phải mềm nhũn, cả người không chịu khống chế nghiêng sang một bên, cô vội vàng dùng chân trái chống đỡ. Vừa rồi tốc độ chạy quá nhanh, dẫn tới bây giờ cô không dừng lại được, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, dáng vẻ như có thể ngã xuống đất bất kỳ lúc nào.

Lộ Điệp hô to tên cô, có mấy người ở phía sau nôn nóng chạy tới, nhưng cô vẫn lảo đảo không dừng được. Muốn dùng tay chống xuống mặt đất, cô không muốn ngã xuống, tư thế lúc này cực kỳ giống chú chó dùng hai chân đùi đứng thẳng để đi, thất tha thất thểu chạy về phía trước mấy mét.

“Cứu…… Cứu mạng!”

Cô kêu cứu với Nguyên Tuấn Sách.

Nhưng sao cô lại thấy như bạn cùng bàn của mình đang ôm nước tránh sang một bên nhỉ!

Nè! Bạn cùng bàn còn không mau tới đón lấy cô, không nhìn thấy cô sắp ngã sao!

Hạnh Mính dùng hai ngón tay chống lên mặt, bảo trì cân bằng, eo còn chưa thể thẳng lên, lại chạy về phía trước hai bước, trực tiếp đụng đầu vào bụng Nguyên Tuấn Sách.

Cô thừa nhận, hành động này của mình mang theo ý muốn trả thù.

Rầm.

Nước khoáng rải đầy đất.

Hạnh Mính may mắn nhẹ nhàng thở ra. May mà lần té ngã này, ngoại trừ cổ chân bị vặn nên hơi đau, đầu gối cũng không trầy xước gì, tất cả là nhờ tấm”đệm lót” mềm mại phía dưới.

Từ từ, mềm?

Cô ngẩng đầu, đối diện với con ngươi màu đen, hai người bốn mắt nhìn nhau, biểu cảm trên mặt đều là vẻ khó tin.

Hạnh Mính té ngã trong lồng ngực Nguyên Tuấn Sách. Giờ phút này anh nằm ngồi dưới đất, hai tay chống đỡ phía sau, hai chân mở ra, nơi giữa hạ bộ bị đè bởi một bàn tay nhỏ.

Trong tình huống cực kỳ xấu hổ này, gương mặt vốn thanh lãnh cấm dục, nay lại nhuốm màu sắc dục, hiện trước mặt cô. Gương mặt anh đã đỏ như quả cà chua, giờ phút này, anh giống như con gái nhà lành vừa bị phi lễ cưỡng gian, trong đáy mắt có nước mắt và cả các đường tơ máu! Cánh môi cũng đang run rẩy.

“Bạn học Nguyên, thực xin lỗi!”

Hạnh Mính lập tức thu tay, khóc không ra nước mắt.

Cô nhớ rõ, chỗ kia của anh bị bệnh, hơn nữa còn là loại bệnh bẩm sinh.

____________________

Phía dưới hạ thể truyền đến cơn đau như muốn thiên đao vạn quả anh, cảm giác hít thở không thông khiến anh phải khom lưng cuộn tròn cơ thể lại, phía dưới đau rát như bị bỏng cháy.

Nguyên Tuấn Sách khép chặt hai chân lại, ấn xuống vị trí bị thương, mồ hôi chảy dọc theo cái trán xuống dưới. Hạnh Mính đã lồm cồm bò dậy, cô không ngừng xin lỗi, thấy anh đau đến nhíu mày, sắc mặt dần chuyển sang màu tái nhợt có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Trong đầu Nguyên Tuấn Sách chỉ còn một ý niệm duy nhất:

Giết chết cô! Giết chết cô! Giết chết cô!

Lột da cô ra, dùng lửa thiêu cô từ dưới lên, gác người cô trên bếp lửa. Móc tròng mắt, nhỏ hết răng ra, xé nát làn da trên người cô, dày vò nội tạng!

“Mình thật sự rất xin lỗi mà, mình đỡ cậu đến phòng y tế khám xem thế nào nhé…”

Tay trái của Nguyên Tuấn Sách đã hiện lên một ngọn lửa màu lam.

“Hạnh Mính, cậu không sao chứ!” Lộ Điệp thở gấp chạy tới, ôm lấy bả vai cô, dùng lực xoay người cô lại, đánh giá từ trên xuống dưới: “Làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng quả này cậu đâm đầu xuống đất rồi.”

Ngọn lửa dần tắt, bàn tay chống đỡ trên mặt đất, Nguyên Tuấn Sách cong eo, gian nan đứng lên.

“Bạn học Nguyên! Để mình đưa cậu đến đi phòng y tế đi.” Hạnh Mính kêu anh, anh khom người cong lưng, tư thế đi đường loạng choạng lắc lư, giống như có thể té ngã bất kỳ lúc nào.

“Đừng đi theo tôi!” Giọng Nguyên Tuấn Sách khàn khàn, thái độ hung dữ ngăn cô lại. Vốn giọng điệu phải tàn nhẫn lạnh lùng, nhưng bị cơn đau ảnh hưởng khiến giọng nói anh càng suy yếu.

Nguyên Tuấn Sách chật vật rời đi, Lộ Điệp đi đến bên cạnh Hạnh Mính, nhìn theo bóng dáng của anh mà mắng chửi: “Tên khốn này nhìn như đối với ai cũng dịu dàng, trên thực tế hoàn toàn không hề thân cận với người nào. Lúc trước mình đưa cho cậu ta gói khăn ướt, cậu ta còn không nhận, Hạnh Mính cậu đừng để ý tới cậu ta, miễn cho người ta nói mặt nóng dán mông lạnh.”

“Nhưng mà, vừa rồi là do mình mới khiến cậu ấy bị thương.”

“Cậu ta bị thương chỗ nào thế?”

Hạnh Mính mím môi vẫy vẫy tay, tạm dừng đề tài không phù hợp với trẻ em này. Cô vừa định bước về phía trước một bước, mắt cá chân lập tức truyền đến cảm giác đau đớn, nó đã sưng lên rồi.

Cuộc thi thể dục vào hôm thứ, người duy nhất có hy vọng giành chiến thắng cho lớp – Hạnh Mính đã xin nghỉ, trọng trách rơi xuống trên người Vu Tề. Ngoại trừ phương diện thành tích học tập của cậu ta không tốt cho lắm, thì trên mặt thể dục, cậu ta cũng xếp thứ hai trong lớp.

Học sinh của lớp năm nghe nói tên lửa thối Hạnh Mính không tham gia thi đấu, các thí sinh đều kích động như được tiêm máu gà. Hai lớp vừa tập hợp, đã đến bên lớp hai khiêu khích.

“Lớp ai thua sẽ phải đi quét WC trong vòng một tuần, bọn mày có dám cược không!”

Lớp trưởng còn chưa kịp nói gì, Tần Nhạc Chí đã cởi áo khoác đồng phục, buộc tay áo bên eo, lao tới, ương ngạnh nâng cằm: “Lớp bọn mày đã liên tục ba lần bại dưới tay lớp two, giờ này vẫn còn có mặt mũi đánh cược sao? Ai cho bọn mày cái dũng khí này thế!”

“Mày nói đi, một lời thôi, so hay không so!”

“Ông đây sợ bọn mày chắc? Đương nhiên là so, ai thua, thì không chỉ phải quét WC mà còn phải quét cả sân thể dục nữa!”

Ủy viên thể dục của lớp đối phương có dáng người gầy gò cao lêu nghêu, cậu ta vuốt mũi, hừ một tiếng: “Được thôi, lời này do chính mày nói đó. Đến lúc thua lớp chúng tao rồi thì đừng có mà trốn trong WC khóc đấy nhé!”

“Yên tâm, đến lúc đó người trốn trong WC khóc chính là bọn mày. Đừng để sặc đến rơi lệ nhé!”

Đinh Vi đi tới, vỗ bả vai Tần Nhạc Chí: “Cậu ăn no rửng mỡ à? Tự nhiên đánh cược với bọn họ làm gì? Hạnh Mính đã bị thương rồi, thành tích chạy trung bình của lớp chúng ta không cao như vậy.”

“Mẹ nó, con gái đúng là thích làm ra vẻ. Mày cho rằng lớp chúng ta chỉ dựa vào mỗi Hạnh Mính thôi chắc? Ít xem thường người khác đi.” Tần Nhạc Chí nhún nhún vai, tránh khỏi tay cô ấy, quay đầu lại, chỉ Vu Tề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận