Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe thấy giọng nói ngây thơ của Cố Minh Mặc từ microphone truyền ra, tâm trạng căng thẳng của Cố Minh Mộng tức khắc thoải mái hơn đôi chút. Cô nhẹ giọng đáp: “Được rồi, chị biết rồi.”.
“Là do anh Hai rủ em ăn chung đó!” Cố Minh Mặc thật thà khai báo, cô bé chưa có ý định cúp điện thoại mà muốn tiếp tục ríu rít với chị.
Đột nhiên, giọng nói bức xúc của Cố Minh Hạo chen vào: “Đây là tiền mà em dành dụm nguyên một tuần đấy! Loại kem này mắc tiền lắm!”.
“Được được được, lát nữa chị mới về nhà, sẽ mua cho.” Cố Minh Mộng không nhịn được trợn trắng mắt, dù đang mệt nhưng vẫn theo thói quen trêu chọc em trai: “Em không mời chị một cây à?”.
“Tiền tiêu vặt của chị còn nhiều hơn em gấp mấy lần mà! Mặc Mặc không có tiền tiêu vặt nên em mới phải bao con bé ăn!” Cố Minh Hạo tức tối dậm chân bình bịch ở đầu dây bên kia, “Em chỉ đủ tiền mua một cây thôi!”.
“Đồ quỷ hẹp hòi.” Cố Minh Mộng mắng yêu một câu rồi cúp máy.
Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Bạch Hạo đang chống tay nhìn mình chằm chằm, ánh mắt dính chặt trên mặt cô đầy vẻ soi mói. Cô liếc xéo anh, trừng mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn!? Chưa thấy người đẹp bao giờ à?”.
“Nhìn cái lồn của cậu.” Bạch Hạo thốt ra một câu thô tục tỉnh bơ, ánh mắt di chuyển xuống phía dưới, rồi lại hỏi: “Vừa rồi là em trai, em gái của cậu gọi à?”.
“Không liên quan tới cậu.” Cố Minh Mộng lạnh lùng đáp. Cô nằm nghỉ ngơi thêm một lát cho lại sức, rồi cố gắng rời giường.
Cố Minh Mộng đi vào phòng tắm, dòng nước ấm giúp cô rửa sạch những vết tích dâm ô trên cơ thể. Tinh dịch trắng đục không ngừng chảy ra từ bên trong khiến cô đỏ mặt. Cô vo viên khăn giấy dính bẩn ném vào thùng rác, cảm thấy đôi chân mình run rẩy không đứng vững. Lúc bước ra ngoài, cô suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống sàn.
Bạch Hạo nhanh tay đỡ lấy eo cô, dìu cô đứng thẳng, nói: “Tôi đưa cậu về nhà.”
“Không cần!” Cố Minh Mộng lập tức phản đối, đẩy tay anh ra. “Cậu không được để người nhà tôi nhìn thấy cậu! Tuyệt đối không!”.
“Tôi chỉ đưa cậu đến cửa siêu thị gần nhà thôi, không vào tận nơi đâu.” Bạch Hạo nhớ tới giọng nói trẻ con líu lo trong điện thoại khi nãy, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười nhẹ. “Tôi có xe điện, đi nhanh lắm.”.
Cố Minh Mộng nhìn đôi chân đang run lẩy bẩy của mình, cuối cùng đành phải nuốt cục tức mà chấp nhận đề nghị của anh. Cô đội mũ bảo hiểm, trèo lên ngồi phía sau chiếc xe điện của Bạch Hạo. Anh muốn kéo tay cô ôm lấy eo mình nhưng bị cô vô tình gạt phắt đi, giữ khoảng cách.
Siêu thị nằm ngay cổng khu biệt thự nơi gia đình Cố Minh Mộng sinh sống. Đây là khu vực dành cho giới thượng lưu, cư dân ở đây “phi phú tức quý” – không giàu nứt đố đổ vách thì cũng là quan chức có địa vị cao sang. Từ siêu thị đi bộ về nhà cô chỉ mất vài phút.
Cố Minh Mộng vừa mới mua xong hai cây kem, bước ra cửa thì hai bóng dáng nhỏ bé đã lao tới vây quanh cô. Cô cảnh giác nhìn ngó xung quanh, không thấy bóng dáng mẹ đâu, liền thở phào hỏi: “Sao hai đứa lại dám chạy ra đây?”.
“Em dẫn Mặc Mặc lén chạy ra đón chị đó!” Cố Minh Hạo hất cằm, vẻ mặt đầy tự hào như vừa lập được chiến công hiển hách.
“Cố Minh Hạo, em thiếu đòn đúng không hả!” Cố Minh Mộng đưa tay nhéo má thằng em trai, giả bộ hung dữ. “Lần sau mà còn dám lén dẫn em ra ngoài đường thế này nữa, chị sẽ cho em biết tay!”.
“Em sẽ trả tiền kem lại cho chị mà!” Cố Minh Hạo vội vàng móc túi, đưa cho cô tờ mười tệ nhàu nhĩ, rồi còn rút ra thêm một tờ mười tệ khác khoe khoang: “Em vẫn còn dư mười tệ này, đây là tài sản riêng của em đấy nhé”.
Cố Minh Mộng trợn mắt ngán ngẩm trước sự “giàu có” của thằng em, dúi cây kem vào tay nó. Cố Minh Hạo hớn hở nhận lấy.
Cô em út Cố Minh Mặc nhận được kem, lễ phép nói lời cảm ơn rồi há miệng cắn một miếng to. Độ lạnh buốt của kem khiến khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé nhăn tít lại như trái khổ qua nhỏ, trông vô cùng buồn cười.
Bạch Hạo đỗ xe ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấm áp này. Anh cảm thấy buồn cười, muốn tiến lại hòa vào không khí gia đình vui vẻ đó nhưng lại chẳng biết lấy tư cách gì. Cuối cùng, anh chọn cách im lặng, nổ máy lái chiếc xe điện rời đi, bỏ lại sau lưng tiếng cười đùa của ba chị em.

Buổi hẹn tiếp theo diễn ra sớm hơn dự định. Lần này, Bạch Hạo không còn thô bạo cưỡng ép nữa mà bắt đầu thay đổi chiến thuật.
“A… Đừng cắn! Đau!” Cố Minh Mộng khó chịu phản đối, đẩy đầu anh ra.
Vừa làm tình xong một hiệp, Bạch Hạo đã kéo cô vào phòng ngủ, không nhịn được mà đè cô xuống giường. Anh vùi đầu vào bộ ngực trần của cô, dùng lưỡi liếm láp say sưa như một đứa trẻ đang bú mẹ.
Cả người Cố Minh Mộng nóng hừng hực như lửa đốt. Việc nhìn anh say sưa bú liếm đầu vú mình còn khiến cô xấu hổ hơn cả những động tác đút vào rút ra đơn thuần kia. Cảm giác này quá thân mật, quá gợi tình.
Anh dùng đầu ngón tay bóp chặt núm vú bên trái của cô, trong khi miệng thì ngậm chặt và mút mạnh núm vú bên phải. Tiếng nước bọt “chùn chụt” vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh, kích thích mãnh liệt đến những dây thần kinh mỏng manh, nhạy cảm của Cố Minh Mộng.
Chàng trai chen người vào giữa hai chân cô, gương mặt trắng nõn áp sát lên bầu ngực phập phồng. Đôi môi mỏng của anh liên tục ngậm vào rồi nhả ra đầu vú đỏ tươi, ướt át. Cố Minh Mộng luồn tay vào tóc anh, nhấn mạnh xuống như muốn trút giận nhưng thực chất là để che giấu sự khoái lạc: “Không được cắn! Nhột lắm!”.
Bạch Hạo nghe vậy liền cố tình cắn mạnh một cái. Ngón tay phía dưới của anh đã mò mẫm chạm vào hạt âm vật. Nơi đó vì bị đánh và chà xát nhiều lần trước đó mà đã sưng tấy lên, nóng hổi và đau rát ngay cả khi không chạm vào. Giờ đây, chỉ cần anh lướt nhẹ qua cũng đủ khiến Cố Minh Mộng run rẩy, kêu lên một tiếng ư ử như bé mèo con mới sinh.
Hút chán chê bên vú này, Bạch Hạo lại chuyển sang bên kia, tiếp tục công cuộc khai phá. Tiếng mút mát chùn chụt làm mặt cô đỏ lựng vì ngại ngùng. Cố Minh Mộng lắc mông, uốn éo cơ thể để chống cự nhưng đổi lại chỉ là những cú cắn thô bạo và chiếm hữu hơn.
“Chát!” Một tiếng vỗ mông vang lên giòn giã khi Bạch Hạo nhả núm vú ra. Anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt lấp lánh ý cười và dục vọng: “Tiếc thật, trước đây tôi chỉ biết cắm đầu vào làm, bỏ lỡ mất bầu ngực đẹp thế này”.
Cố Minh Mộng liếc xéo anh đầy hờn dỗi. Đã mấy lần cô định vùng dậy nhưng đều bị sức nặng của anh đè chặt xuống giường. Đầu vú bị chàng trai niết mạnh, kích thích truyền thẳng xuống bụng dưới. Theo bản năng, cô kẹp chặt hai chân vào hông anh, cẳng chân trần cọ xát vào cơ bụng rắn chắc. Trong miệng cô không ngừng tuôn ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn, phản bội lại ý chí của mình: “Thật thoải mái… ưm…”.
“Bây giờ cậu đã biết làm tình sướng cỡ nào chưa? Có thích không?” Bạch Hạo đè thấp giọng thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm. Anh đút ngón tay vào cửa huyệt ướt đẫm, một lúc sau liền co ngón tay lại, móc ngoáy bên trong động nhỏ.
Âm vật Cố Minh Mộng vốn đã sưng đỏ, lại bị dục vọng mãnh liệt xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Cô không còn giữ được sự kiêu ngạo nữa, hai chân quấn chặt lấy eo anh, giọng nói run rẩy nhiệt liệt mời gọi: “Tiến vào… Mau tiến vào đi… Ngứa quá…”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận