Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quay qua quay lại cũng đến giờ tan học, Đào Đào chạy tới quầy bán đồ ăn vặt mua nước có ga vị đào.

Lớp 12 còn một tiết tự học buổi tối, lúc này tất cả mọi người đều đến nhà ăn để lấy cơm.

Cô không liên lạc được với Giang Vọng đành phải chạy đến cửa sau lớp 609 tìm người.

Giương mắt nhìn vị trí cửa sổ thấy không có ai. Lúc này trong lớp chỉ còn vài người, thấy một cô gái đeo cặp sách chạy về phía này không khỏi có hứng thú, “Này em gái, đến tìm ai đó?”

Đào Đào cầm chai nước có ga, giọng nói rất lễ phép, “Đàn anh, em tìm Giang Vọng.”

Nam sinh kia “Ách” một tiếng, hất cằm về phía sau cô, “Ê Vượng Tử, có em gái này tìm mày.”

Đào Đào sửng sốt, ngay sau đó quay đầu lại nhìn thấy người kia ngay tức khắc mắt cô sáng rực lên.

Giang Vọng và Thời Thác đứng ở cửa sau. Thời Thác lười biếng dựa vào trên tường, chân dài gập lại nghiêng nghiêng đầu nhìn cô.

Giang Vọng lúc này mới nhớ hình như cô nói muốn tới đưa đồ uống.

Gương mặt Giang Vọng hiện ra ý cười, vừa định giơ tay lấy thì Đào Đào đã vòng qua đi tới trước mặt Thời Thác.

“Đàn anh, nước có ga vị đào của anh.”

Thời Thác nhướng mày, ung dung nhìn cô.

Giang Vọng sờ sờ sau cổ, trong lúc nhất thời có chút không phản ứng kịp.

“Không phải cho anh sao?”

Đào Đào nghiêng đầu nhìn về phía Giang Vọng chớp chớp mắt, rất vô tội, “Anh cũng muốn sao ạ? Nhưng mà em chỉ mua một chai thôi, ngày mai em mua chai khác cho anh được không?”

Tay Thời Thác vốn dĩ định lấy đột nhiên dừng lại.

Anh nhấc mí mắt thản nhiên nhìn Đào Đào một cái, ngay sau đó đẩy cô ra nhấc chân bước vào lớp.

Đào Đào sửng sốt, cả người đều thấy mông lung.

“Hả? Tại sao anh ấy lại không lấy nước? Em đã nói với đàn anh Giang Vọng sau khi tan học em sẽ đem đến cho anh ấy mà.”

Giang Vọng đứng ở cửa sau lớp học suy nghĩ một hồi lâu, lúc này mới lấy lại tinh thần, khoé miệng cong cong nhìn cô, “Em gái, anh là Giang Vọng, còn người kia,” chỉ chỉ về phía Thời Thác , “Nó họ Thời tên Thác, em đây có phải tìm nhầm người rồi không?”

!!!!!

Đào Đào cảm thấy cô như bị sét đánh ngay tại chỗ.

Tìm nhầm người sao?!!

Tào Kiến Ba, em cắn chết anh!!!

Lúc này đây cô hoàn hồn lại và nhận ra mình đã tìm nhầm người.

Mặt Đào Đào đỏ bừng lên.

Cô co rúm người lại, đem chai nước có ga kia nhét vào trong tay Giang Vọng, cất lên giọng nói nhỏ xíu, “Đàn anh, nhờ anh đưa cho anh ấy giúp em.” Nói xong kéo cặp chạy nhanh như chớp rời khỏi đây.

Giang Vọng giơ tay xoa mái tóc, vẻ mặt không nói nên lời.

Thở dài một hơi cầm chai nước có ga đi vào lớp học, đặt lên bàn Thời Thác, “Cái đó, chắc do Tào Kiến Ba nó nhầm nên mới gây ra sự cố ô long* này, đàn em kia thật ra là tìm mày. Còn đồ uống này đưa cho mày hay là…”

[*Sự cố ô long 乌龙事件啊 :nhầm lẫn, hiểu lầm ( sự cố) gây thiệt hại không đáng có.]

Thời Thác liếc mắt nhìn lướt qua chai nước có ga màu hồng nhạt.

Nhớ lại vẻ mặt thiên chân vô tà* của cô khi đứng ở trước mặt anh, Thời Thác đưa tay đem chai nước có ga nhét vào bàn học.

[*Thiên chân vô tà: tâm địa lương thiện thuần khiết, không hề có suy nghĩ nào không chính đáng]

Giang Vọng sửng sốt.

Không phải là chưa từng có cô gái nào đưa mấy thứ này cho Thời Thác. Hồi trước vừa tan học ra thì cửa sau đã bị mấy em gái lớp 10 vây lại cản đường, khi ấy Thời Thác đã khó chịu ra mặt, trên trán còn viết sẵn chữ “cút”.

Lúc này đột nhiên anh nhận chai nước có ga, Giang Vọng có chút hiếu kỳ.

Giang Vọng đem người ghé vào bàn anh, trêu đùa anh, “A Thác sao vậy? Coi trọng đàn em này à?”

Mặt Thời Thác không có biểu tình gì đẩy Giang Vọng ra, lấy cuốn toán học ném lên bàn học.

Giang Vọng thấy anh lạnh lùng như thế “Sh” một tiếng rồi trở về chỗ cũ. Tính tình anh lúc nào cũng vậy, luôn không thích nói chuyện với ai.

Buổi tối Đào Đào về nhà, dì Tôn Tuệ Tuệ ở trong nhà đã làm cơm xong, đang lau nhà.

“Đào Đào về rồi, con mau cất cặp rồi ăn cơm đi.”

Thẩm Mộng Viện quanh năm đều ở nước ngoài, tuy rằng Thẩm Dương là cậu cô nhưng tốt xấu cũng là một người đàn ông, tính tình Đào Đào lầm lì không có thói quen ở chung với ai nên Thẩm Mộng Viện đã thuê cho cô một cái nhà, mướn một dì giúp việc chăm sóc cuộc sống hằng ngày cho cô.

Mỗi ngày làm cơm chiều xong dì giúp việc sẽ ra về. Đào Đào sống một mình như vậy cũng đã hơn một năm.

Đôi khi cuối tuần Thẩm Dương sẽ tới thăm và mua cho cô một chút đồ. Sợ cô sống một mình không an toàn, Thẩm Dương còn thuê căn hộ gần đó cho Thẩm Nghiên ở. Nếu lỡ cô có gặp chuyện thì chạy tới cũng kịp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận