Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Ngọt Của Mì Gói
“Hay là… đợi sau khi phim chiếu xong đi, được không anh?” Mạnh Kiều cũng nghiêm túc suy nghĩ. “Nếu công khai bây giờ, em sợ bọn họ sẽ cảm thấy chúng mình đang cố tình lăng xê cho bộ phim.”
“Được. Nghe em.”
“A! Đột nhiên em muốn ăn mì gói.” Mạnh Kiều nghĩ gì nói đó, não cô nhảy số còn nhanh hơn cả chớp mắt.
Trần Thâm cũng đã quen với chuyện này. Anh cười: “Phòng bếp của phòng anh có. Tối về nấu cho em nhé?”
“Hả? Như vậy không tốt lắm nhỉ? Em chỉ là một diễn viên nhỏ thôi, sao dám khuya khoắt đi tìm nam chính được?” Mạnh Kiều bắt đầu nhập vai, diễn sâu.
Trần Thâm không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn cô gái nhỏ của mình diễn. Mạnh Kiều tự mình diễn rồi tự mình bật cười, sau đó trở về dáng vẻ nghiêm túc, nói: “Vậy… anh nhớ mở cửa cho em nhé.”
“Anh xuống đón em.”
“Không cần đâu, chỉ cách mấy tầng lầu thôi mà.”
“Đêm nay… không về nữa? Được không?” Trần Thâm ghé sát tai cô, hỏi bằng một giọng nói đầy ẩn ý.
“Thôi thôi! Không nói chuyện nữa, em muốn đọc kịch bản!” Đồng ý ở lại tối nay thì sẽ làm gì, đáp án quá rõ ràng rồi. Mạnh Kiều xấu hổ, vội vàng cắm mặt vào kịch bản.
Trần Thâm thấy cô ngại ngùng, cũng không trêu cô nữa. Buổi tối còn rất dài.
Đêm đó, Mạnh Kiều về phòng tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ áo ngủ bằng lụa mát rượi, bên ngoài còn khoác thêm một cái áo choàng mỏng. Trước khi ra khỏi cửa, cô còn cố ý áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Chắc chắn hành lang không có ai, cô mới như một tên trộm, rón rén mở cửa, nhìn trái ngó phải rồi mới chuồn đi.
Khi đến trước cửa phòng Trần Thâm, cô phát hiện cửa phòng anh chỉ khép hờ, không khóa. Mạnh Kiều đẩy cửa bước vào, nhỏ giọng hỏi: “Anh không khóa cửa à?”
Cách cửa không xa là phòng bếp. Trần Thâm đang đứng đó, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen, bên ngoài còn đeo một chiếc tạp dề. Một hình ảnh vừa quyến rũ vừa đậm chất đàn ông của gia đình. Anh quay đầu lại, mỉm cười: “Không phải em đã ấn chuông cửa rồi sao?”
À, ban nãy trong thang máy, cô có gửi cho anh một tin nhắn thoại, giả tiếng chuông cửa.
“Ha ha, đúng rồi… Chuông cửa độc nhất vô nhị của Mạnh Kiều.”
Cô đi đến gần, thấy trên quầy bếp còn có cả khoai tây. Cô cầm một củ lên, ngạc nhiên hỏi: “Sao còn có cả khoai tây thế anh?”
“Không phải lần trước em nói muốn ăn khoai tây chiên sao?” Trần Thâm đặt nồi lên bếp.
“Để em gọt cho!” Mạnh Kiều cúi đầu tìm dao.
Trần Thâm lấy củ khoai tây từ trong tay cô, sau đó nhẹ nhàng đẩy cô ra ngoài: “Em ngoan ngoãn ngồi ngoài kia chờ là được rồi.”
Mạnh Kiều không lay chuyển được anh, đành chạy tới ngồi lên chiếc ghế cao sau quầy bar, chống cằm nhìn bóng dáng bận rộn của Trần Thâm.
Trần Thâm quay người lấy hành lá thì thấy dáng vẻ ngây ngốc của cô gái nhỏ đang nhìn mình chằm chằm. Anh cho hành vào nồi, rồi bước đến trước mặt cô.
“Ngồi ra đây đi.” Anh nói.
“Hả? Ngồi đâu ạ?” Mạnh Kiều ngơ ngác.
Một tay Trần Thâm bế bổng cô lên, tay kia cầm theo một cái ghế đẩu, sau đó đặt cái ghế xuống ngay bên cạnh chỗ anh nấu cơm.
“Ngồi đây.”
Mạnh Kiều ngồi trên ghế, hai chân đung đưa trong không khí, cười tít mắt: “Vâng ạ.”
“Muốn ăn trứng gà không?” Anh hỏi ý kiến cô.
“Có ạ!”
Mạnh Kiều cứ ngồi như vậy, hít hà mùi mì gói thơm phức. Trần Thâm ở bên cạnh, chuyên chú lật chảo chiên trứng. Vì để dành bụng ăn bữa khuya này, bữa tối cô đã cố tình ăn rất ít.
Đột nhiên, trước mắt cô tối sầm lại. Trần Thâm đã khom lưng, nghiêng đầu hôn lên môi cô một cái chụt.
Trước kia xem phim Hàn, cô cứ thắc mắc tại sao nữ chính khi bị hôn bất ngờ đều mở to mắt. Bây giờ, khi Trần Thâm vừa dứt nụ hôn, cô nhận ra mình cũng đang mở to hai mắt y hệt.
“Đói bụng không?” Anh lại quay về chỗ của mình để lật mặt trứng gà.
“Có ạ.” Mạnh Kiều kéo dài âm cuối, sau đó dùng một giọng điệu vô cùng nghiêm túc hỏi: “Tại sao ngày nào anh cũng có thể khiến em rung động thế?

Bình luận (0)

Để lại bình luận